Trong cơn vui mừng, tôi lập tức mang tờ đơn có chữ ký của vợ đến tìm gặp
Linh. Trong khi tôi rộn ràng hạnh phúc và tưởng rằng Linh cũng thế thì Linh đáp
lại bằng một sự hờ hững
Tôi công tác trong ngành bảo hiểm, kết
hôn được 10 năm. Vợ tôi bây giờ chính là mối tình tử thuở đại học. Tôi từng rất
yêu vợ, nhưng đó là chuyện của nhiều năm về trước.
Từ khi tôi gặp Linh, mọi quy tắc
trong tôi bị phá vỡ. Tôi tự thấy mình là người đàn ông truyền thống, trước giờ
luôn cố gắng mẫu mực, trách nhiệm với gia đình. Nhưng khi Linh bước vào cuộc sống
của tôi, tôi thấy mình thay đổi, mọi thứ xáo trộn hoàn toàn.
Linh như một cơn gió mới thổi vào
cuộc sống yên ả của tôi, cô ấy thu hút tôi, khiến tôi quên mất mình đã có vợ,
có con, khiến tôi quên hết những ràng buộc, những nghĩa vụ, trách nhiệm với gia
đình và cô ấy khiến tôi si mê tới mức bỏ rơi cả vợ mình.
Linh chỉ là cộng tác viên bán
hàng, trong khi tôi đang là trưởng phòng kinh doanh. Tôi cũng hơn Linh đến 15
tuổi. Nhưng ngần ấy, chẳng có nghĩ lý gì để ngăn cản chúng tôi. Tôi và Linh lao
vào nhau, quấn quýt nhau không thể tách rời.
Tôi yêu chiều Linh hết mực, chỉ cần
cô ấy thích gì, muốn gì, tôi lập tức đáp ứng. Từ chuyện mua sắm, làm đẹp, du lịch,
tôi làm tất cả miễn sao Linh thấy vui vẻ.
Khi vợ biết tôi ngoại tình,
cô ấy vô cùng đau khổ, chắc có nằm mơ cô ấy cũng không thể tưởng tượng nổi việc
tôi có thể phản bội lại mình. Trang khóc lóc, làm đủ mọi thứ để mong tôi tỉnh
ngộ và quay lại, thế nhưng tôi lúc đó như con thiêu thân, chẳng biết phải trái
đúng sai gì, vợ có làm gì cũng chỉ khiến tôi thêm chán nản và thương hại cô ấy
mà thôi.
Tôi yêu cầu ly hôn, mới đầu vợ nhất
định không chịu, cô ấy mang con cái, rồi nhờ cả gia đình đôi bên can thiệp để
tôi suy nghĩ lại, nhưng tôi nhất định không nghe. Vợ càng làm thế, tôi càng quyết
tâm muốn từ bỏ.
Cuối cùng, vợ tôi cũng chấp nhận.
Tôi thương vợ, thương con, nhưng thực sự tôi không muốn kéo dài cuộc hôn nhân không
còn tình yêu này
thêm bất cứ 1 ngày nào nữa. Trong đơn ly hôn, tôi để lại tất cả nhà cửa, tài sản
cho vợ. Tôi sẽ ra đi tay trắng, tôi sẽ kết hôn với Linh, và chúng tôi sẽ xây dựng
lại mọi thứ từ đầu. Tôi biết sẽ rất khó khăn, nhưng tôi cảm thấy vui, vì từ giờ
trở đi, tôi có thể sống với tình yêu của mình.
Trong cơn vui mừng, tôi lập tức
mang tờ đơn có chữ ký của vợ đến tìm gặp Linh. Trong khi tôi rộn ràng hạnh phúc
và tưởng rằng Linh cũng thế thì Linh đáp lại bằng một sự hờ hững.
|
Ảnh minh họa
|
Khi tôi nói sẽ nhanh chóng cưới
Linh, Linh cười phá lên, rồi trong sự ngỡ ngàng của tôi, Linh thủng thẳng: “Em
chưa bao giờ có ý định kết hôn với anh cả. Em đến với anh chỉ để cho vui, hơn nữa
anh có khả năng chu cấp cho em thôi, em đâu có ngu mà cưới anh, em thiếu gì cơ
hội tốt hơn”. Khi tôi bầm mặt vì tức giận thì Linh cầm túi bước ra ngoài: “Em
xin lỗi vì đã khiến anh ảo tưởng, anh chưa nộp đơn ra tòa, giờ quay lại vẫn còn
kịp đấy, em cũng chán anh rồi”.
Tôi gần như phát điên, lao tới nắm
chặt tay Linh, lắp bắp không ra tiếng. Linh gạt tôi ra rồi bước ra ngoài. Lúc
này, tôi mới bắt đầu thấy vô cùng hối hận. Chỉ vì ngu dại mà tôi tự tay lật đổ
hết tất cả mọi thứ gây dựng bấy lâu. Giờ tôi phải làm gì đây, chẳng nhẽ, đây
chính là báo ứng của tôi sao?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét