Tôi như người điên lao ra khỏi
văn phòng ngay lúc đó, tôi sợ nếu mình ở lại, tôi sẽ giết chết ả đàn bà ti tiện
kia mất.
Tôi cưới Vân khi cô ấy vừa tốt
nghiệp đại học. Cưới nhau về, vì vợ chưa có nghề nghiệp gì nên vợ chồng tôi thống
nhất với nhau chưa vội sinh con mà
tập trung cho sự nghiệp.
Vợ tôi tốt nghiệp bằng giỏi khoa
quản trị kinh doanh tại một trường đại học top đầu của thành phố nên vấn đề việc
làm cô ấy không quá lo lắng.
Rồi sau vài vòng nộp hồ sơ, phỏng
vấn, Vân được nhận vào thử việc tại một tập đoàn chuyên kinh doanh bất động sản.
Làm việc trong môi trường năng động, thân thiện, Vân tỏ ra vui thích lắm, thấy
thế tôi cũng mừng cho vợ.
Hết thời hạn thử việc, Vân được
nhận vào chính thức, vì làm bên kinh doanh nên thu nhập của vợ tôi rất khá. Em
luôn tỏ ra là nhân viên chăm chỉ, mẫn cán lại giàu năng lực nên sếp có vẻ ưu ái
cho vợ tôi nhiều lắm. Mỗi ngày đi làm về, thấy vợ ríu rít kể đủ thứ chuyện
trong công ty mà tôi thấy vui lây với em. Rồi em khen ngợi sếp mình tuổi trẻ,
tài cao, mới 32 tuổi đầu, đã là giám đốc phụ trách kinh doanh cho công ty, nhìn
em say sưa kể chuyện, gương mặt rạng ngời lên niềm vui và hạnh phúc, tôi thấy
yêu em không kể xiết.
Công việc của Vân thuận lợi và
trôi chảy, có tháng ký được hợp đồng lớn, lương thưởng của em còn nhiều gần gấp
đôi của tôi. Tuy vậy, nhưng Vân tế nhị, không bao giờ tỏ ý coi thường hay so
sánh với thu nhập của chồng. Chính vì điều này, tôi lại càng thấy yêu vợ mình
hơn.
Sáng hôm đấy, vợ tôi đi làm từ rất
sớm, em bảo em có lịch hẹn ký hợp đồng với công ty đối tác, đây là hợp đồng lớn,
nếu suôn sẻ em sẽ được tăng lương. Vợ đi rồi, còn tôi loanh quanh dọn dẹp nhà cửa,
từ hồi em đi làm, thương em bận bịu, vất vả, tôi vẫn thường xuyên chia sẻ việc
nhà với em. Đến giờ đi làm, tôi thấy trời đổ mưa to, nhớ ra sáng vợ đi
không mang theo áo mưa, tôi lo lắm. Em mà phải đi lại ở đâu,
không tìm được chỗ mua áo mưa thì ướt hết.
Tôi vội vàng mang theo 1 cái nữa,
định bụng trên đường đến cơ quan sẽ rẽ qua công ty đưa cho em.
Đến nơi, hỏi lễ tân phòng làm việc
của vợ, tôi vội vàng đi lên. Vì còn sớm nên văn phòng còn rất vắng, phòng em
làm cửa đóng kín như không có ai. Tôi đến gần, vừa đưa tay định gõ thì bỗng
nghe thấy âm thanh lạ từ trong phát ra. Tò mò, tôi hé cửa nhòm vào, cảnh tượng
trước mắt khiến tôi hoảng hốt, không giữ được bình tĩnh mà ngã khụy xuống. Trên
ghế làm việc, vợ tôi và một người đàn ông đang ôm hôn nhau thắm thiết. Cánh cửa
phòng bật mở, Vân và gã đàn ông kia giật mình buông vội nhau ra, còn tôi đã lúc
đấy đã kịp lấy lại bình tĩnh, tôi điên cuồng lao vào Vân, cho cô ta mấy cái bạt
tai, nếu không phải gã đàn ông kia can kịp thời, chắc tôi phải cho Vân một trận
thừa sống thiếu chết.
Tôi như người điên lao ra khỏi
văn phòng ngay lúc đó, tôi sợ nếu mình ở lại, tôi sẽ giết chết ả đàn bà ti tiện
kia mất. Tôi hùng hục đi đằng trước, Vân vừa khóc vừa chạy theo sau. Mặc kệ cô
ta, tôi leo lên xe máy phi thẳng, tôi không muốn nhìn thấy người vợ lăng loàn
này nữa.
Tôi gọi điện xin nghỉ phép ở công
ty, sang nhà thằng bạn xin tá túc vài ngày, Vân nhắn tin, gọi điện cho tôi liên
tục. Cô ta xin lỗi tôi, bảo do một phút không kiềm chế được nên như vậy. Bảo
tôi về đi, cô ta sẽ nghỉ việc ở đó ngay lập tức…. Tôi không buồn trả lời lại,
không ngờ một thằng đàn ông như tôi mà để vợ cắm sừng. Tôi yêu Vân nhưng nghĩ đến
việc cô ta qua lại vụng trộm với người khác sau lưng tôi là máu nóng lại bốc
lên. Tôi vừa ghen tuông, vừa đau khổ, vừa thất vọng lại vừa cay cú. Tôi không
thể chấp nhận nổi một người vợ như thế được, đợi vài ngày bình tâm lại, tôi chắc
chắn sẽ gửi đơn ly hôn cho vợ.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét