Nhìn vợ và các con ríu rít, tôi lại nghĩ về những ân ái lạnh lẽo với
Mai.
Nhìn những giọt nước mắt của Mai
tim tôi đau buốt, tôi là thằng đàn ông khốn nạn nhất thế gian này này.
“Chúng ta chia tay đi
Mai?” Giọng tôi run run.
Mai không nói gì. Có lẽ cô ấy hiểu
tất cả. Tôi vỗ nhẹ vào vai Mai: “Anh
xin lỗi vì tất cả. Có lẽ điều này cũng sẽ tốt cho em.”
Tôi đến với Mai như 1 cách để trả
thù Ngọc (vợ của tôi) khi phát hiện Ngọc có một mối quan hệ ngoài luồng với người
đàn ông khác.
Từ ngày biết Ngọc ngoại tình,
tôi dần cảm thấy ghê tởm với cô ấy. Tôi chán nản, tôi muốn đạp tất cả mọi thứ
liên quan đến Ngọc xuất hiện trước mắt tôi. Nhưng chúng tôi còn 2 đứa con, các
con tôi còn quá nhỏ để phải chịu 1 cuộc ly tan đầy đau thương này.
|
Ảnh
minh họa,
|
Về Mai, cô ấy là một người con
gái tốt. Mai chưa có gia đình. Cô ấy chấp nhận đến bên tôi và chưa từng đòi hỏi
gì.
Tôi thương Mai. Cô ấy là người
giúp tôi giải tỏa u uất trước nỗi đau phản bội của người vợ. Còn Ngọc là người
tôi trở về để gìn giữ mái ấm cho 2 đứa con. Tôi yêu Ngọc nhưng tôi hận cô ấy.
Mọi chuyện cứ thế tái diễn cho đến
1 buổi chiều khi tôi đang làm việc thì nhận được tin nhắn của vợ tôi: “Hôm nay
em chuẩn bị cơm, anh cố về sớm ăn cơm cùng các con. Đã lâu lắm rồi anh không ăn
cơm nhà!” Tôi ném điện thoại vào
cặp rồi tiếp tục gõ máy tính.
Tôi cố về sớm. Nhưng khi vừa
đến đầu ngõ, tôi bỗng nghe tiếng 2 đứa con của tôi khóc ré lên. Mọi bức tức
trong tôi sôi lên, tôi đạp cửa bước vào với ý định sẽ tổng sỉ vả cho Ngọc một
trận.
Nhưng không, vợ tôi, máu me be
bét trong nhà bếp. Tôi chạy lại cầm tay cô ấy trong hoảng hốt, lặng lẽ lấy
bông băng băng lại các ngón tay cho Ngọc. Cô ấy khóc thút thít. Ngọc vẫn đáng
yêu như ngày đầu chúng tôi yêu nhau, nhưng giá mà cô ấy chưa từng phản bội tôi
thì mọi chuyện sẽ tốt biết bao. Tôi vừa băng bó vừa nói: “Thôi nào, nín đi em…”
.
Tôi muốn hỏi Ngọc lý do đứt tay,
nhưng uất ức khiến tôi phớt lờ tất cả. Tôi dìu vợ tôi vào phòng rồi lặng
xuống nhà bếp nấu cơm. Các con tôi đã có một bữa ăn ngon lành. Nhìn vợ tôi và
các con ríu rít, tôi lại nghĩ về những ân ái lạnh lẽo với Mai.
Tôi đã cướp đi đời con gái của
Mai, nhưng nếu cứ tiếp tục mọi chuyện liệu thì kết quả sẽ đi về đâu. Tôi yêu Ngọc,
tôi cũng yêu Mai. Nhưng điều quan trọng tôi nhận ra rằng tôi yêu các
con tôi hơn tất cả mọi thứ.
Tôi lặng lẽ bước ra ngoài cứ, thổi
phù một làn khói thuốc rồi chạy băng băng đến gặp Mai nói hết tất cả. Không biết
làm thế có đúng không nữa?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét