Trước sự sững sờ của mẹ chồng và chồng, một tay bế con, 1 tay dắt con,
tôi chạy nhanh ra khỏi cổng.
Tôi là gái muộn chồng, 31 tuổi mới
theo anh về làm dâu. Ở quê tôi, gái 25 mà chưa ai hỏi, thì đã được xếp vào hàng
gái ế. Tôi may mắn hơn chút ít, tuy ngoài 30 những có cái nghề nên vẫn có người
hỏi lấy.
Chồng tôi là lái xe, còn tôi là
giáo viên mầm non. Tôi thấp bé, đen đúa, mặt mũi lại chẳng có nét gì nổi bật
nên cả tuổi thanh xuân, chẳng có nổi một mảnh tình vắt vai. Chồng tôi cũng thuộc
dạng bình thường, anh cũng vì mải lo làm ăn nên không để ý gì đến chuyện vợ
con. Anh là con trai duy nhất trong nhà, 32 tuổi vẫn không chịu lấy vợ nên bố mẹ
anh sốt ruột lắm.
Ông bà nhờ người sang nhà tôi mai
mối. Đang lo con gái thành “bom nổ chậm” nay có ngưởi hỏi, bố mẹ tôi ra sức vun
vào. Cuối cùng, dưới áp lực của đôi bên gia đình, tôi và anh cũng kết hôn.
Vừa cưới nhau xong, mẹ chồng tôi
đã bóng gió, làm thế nào cũng phải đẻ ngay cho bà thằng cháu đích tôn. Anh là
con trai độc đinh, dù thế nào cũng phải có con trai nối dõi tông đường.
Thế nhưng, con đầu lòng của chúng
tôi lại là con gái, mẹ chồng và chồng tôi thất vọng ra mặt. Ngay từ lúc bác sỹ
đưa bé từ phòng sinh, mẹ chồng đã tỏ ra chán chường, ngao ngán, bà chẳng buồn bế
cháu lấy 1 lần. Chồng tôi bế con 1 lúc rồi cũng trả lại cho tôi. Thời gian tôi
sinh đẻ nằm viện, chỉ có mẹ đẻ tôi chạy qua chạy lại chăm sóc, mẹ chồng chỉ thỉnh
thoảng tạt qua cho có lệ.
Ra viện về nhà, dù mới sinh con được
hơn nửa tháng nhưng tôi phải 1 tay lo cho con. Mẹ chồng không hề hỏi han cháu,
còn chồng tôi, thi thoảng lắm mới bế ẵm con giúp tôi. Con tôi đầy tháng, dù
chưa hết cữ nhưng tôi đã phải giặt giũ, cơm nước làm việc nhà bình thường. Nhiều
khi tủi thân rơi nước mắt nhưng tôi không dám nói với mẹ tôi nửa lời vì sợ mẹ
thương tôi mà lo lắng.
Con gái tôi lớn lên trong sự ghẻ
lạnh của ông bà nội, sự hờ hững của bố. Vì thiếu tình thương nên con bé trở nên
nhút nhát, không dám gần gũi ai, thấy con như vậy tôi thương xót lắm nhưng chẳng
biết làm thế nào.
|
Tôi bị hắt hủi vì sinh toàn con gái (Ảnh minh họa)
|
Khi con gái được tròn 3 tuổi, mẹ
chồng lại giục sinh con. Lần này, áp lực với tôi càng lớn hơn.
Thế nhưng, đứa trẻ thứ 2 lại tiếp
tục là con gái. Lần này, mẹ chồng tôi khó chịu ra mặt, bà hắt hủi tôi, coi tôi
chẳng ra gì. Chồng tôi chán nản bỏ đi cả ngày đêm, mấy đêm liền chẳng về nhà.
Tôi đẻ xong mà gầy rộc đi mấy cân vì lo nghĩ, buồn phiền. Đêm nào cũng 1 mình
xoay xở với 2 con, đứa nào cũng đều bé bỏng. Nhiều đêm liền tôi thức chong
chong cả đêm, hôm sau con ngủ vẫn phải dậy sớm để lo cơm nước, thu dọn nhà cửa.
Bố mẹ chồng thì coi tôi như người ngoài, cuộc sống hôn nhân của
tôi mỏi mệt và nhạt nhẽo.
Thân mình thì thế, nhưng tôi
thương con nhiều hơn. 2 đứa trẻ đâu có tội tình gì mà phải chịu sự ghẻ lạnh, hắt
hủi như thế.
Con gái thứ 2 vừa cứng cáp, mẹ chồng
đã bắt đầu xa gần chuyện bắt tôi sinh thêm đứa nữa. Tôi bấy lâu nay cam chịu,
nhưng nghe đến đây bỗng dưng bao nhiêu uất hận trong lòng được dịp tuôn ra. Tôi
nói với mẹ chồng: “Con sẽ không sinh thêm nữa, 2 đứa là đủ rồi, con muốn con
con được nuôi dưỡng tốt”. Mẹ chồng thấy thế bù lu bù loa lên, chửi tôi là đồ mất
dạy, cãi láo với mẹ chồng.
Chồng tôi nghe thấy thế, anh lao
ra tát liên tiếp vào mặt tôi, vừa đánh vừa đay nghiến: “Đàn bà mà đẻ cũng không
xong, cô còn được tích sự gì nữa?”. Tôi cay đắng trào nước mắt.
Con gái lớn thấy mẹ bị đánh, sợ
hãi khóc òa lên, con gái út thấy thế cũng khóc theo. Chứng kiến 2 con như vậy
mà tôi như đứt từng khúc ruột.
Chẳng hiểu lúc ấy, nỗi sợ hãi biến
đi đâu mất, tôi điên rồ vùng dậy, 1 tay bế con nhỏ, 1 tay dắt con lớn bỏ chạy
ra khỏi căn nhà đáng sợ ấy. Tôi nói với chồng: “Tôi không phải cái máy đẻ của
nhà anh, anh không nuôi được con thì tôi nuôi”.
Rồi trước sự sững sờ của mẹ chồng
và chồng. Tôi đưa 2 con bỏ về nhà ngoại. Lúc bước chân ra khỏi cánh cổng đó,
tôi đã biết mình không thể trở lại nữa rồi. Nhưng tôi mặc kệ, tôi sẽ làm việc để nuôi con,
thà để 2 con sống không có bố còn hơn chịu cảnh ghẻ lạnh trong chính ngôi nhà của
mình. Tôi không biết mình làm vậy là đúng hay sai nữa, nhưng thú thực, tôi chán
ngán cuộc hôn nhân này quá rồi.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét