Chồng làm giám
đốc, vợ làm trưởng phòng, có hai con, một trai một gái, còn gì vui hơn, còn gì
sung sướng hơn? Gia đình giàu có, tiền bạc cũng khá giả, chẳng phải lo về kinh
tế.
Dường như, khi con người ta quá viên mãn, vợ đẹp con
ngoan, tiền bạc đầy, họ không còn gì để làm và sinh ra đổ đốn. Có những người
chồng luôn như vậy, vì họ nghĩ, họ làm ra tiền và phải hưởng thụ những đồng tiền
ấy. Một trong các cách họ chọn chính là… nuôi bồ nhí.
Chồng chị, vốn ở nhà là một gã chồng ngoan, hết mực
nghe lời vợ, cái gì cũng chiều theo ý vợ. Nên hàng xóm láng giềng vô cùng khen
ngợi, ghen tị với chị vì anh ta đúng là một người đàn ông tốt. Chị không phủ nhận
điều đó. Duy chỉ có việc, anh ta có tiền lại còn có quyền, thế nên, đàn bà con
gái, nhất là mấy em trẻ đẹp ở công ty cứ bủa vây lấy, vừa là lấy lòng, vừa là
muốn có quan hệ bất chính với chồng chị, nhăm nhe túi tiền của anh.
Bao nhiêu lần, chị biết chồng có tình nhân bên ngoài.
Nhưng vì yên ấm gia đình, và vì chị xác định, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ xảy
ra, nên chị cũng mặc, cho qua hết. Vì chồng chị đẹp trai, ga lăng, lại là người
đàn ông có tiền, có địa vị, không theo gái thì gái cũng bủa vây vào. Ban đầu,
chị tính chuyện ngăn chặn, đánh ghen nhưng thật sự, chị không dư sức làm những
việc đó. Vì bồ xung quanh anh cứ xếp hàng. Người này thừa nhận, người kia không
thừa nhận. Có nói anh thì anh lại chối bay chối biến. Làm găng quá, sẽ dẫn tới
hậu quả khó lường. Có thể, chị và anh sẽ phải chia tay nhau và đó là điều chị
không bao giờ muốn.
Bao nhiêu lần, chị biết chồng có tình nhân bên ngoài.
Nhưng vì yên ấm gia đình, và vì chị xác định, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ xảy
ra, nên chị cũng mặc, cho qua hết. (ảnh minh họa)
Bây giờ, chị sống cho các con chị là chính. Chị mong
có một nền tảng kinh tế vững chắc, để sau này con chị được học hành đàng hoàng,
được ra nước ngoài học, được đi đây đi đó, mở mang tầm nhìn. Nếu bỏ chồng, chị
nặng gánh gia đình. Chị không tội gì làm điều đó. Chuyện chồng ngoại tình, trước sau cũng sẽ diễn ra
mà thôi. Có thể, anh chơi chán rồi sẽ quay về.
Thế nên, chị buông lơi những chuyện anh léng phéng bên
ngoài. Có cô bồ của anh còn gọi điện trắng trợn cho chị, nói chị bỏ chồng và
hăm dọa chị. Chị cười sảng khoái ‘em có giỏi thì cướp chồng chị đi’.
Chị và anh đã kí kết sẵn một bản giao ước, dù có thế
nào cũng không thể ly hôn, không thì, tài sản của anh là của chị toàn bộ. Anh vốn
nghĩ cho con nên cũng không có ý định bỏ vợ con. Anh chỉ muốn chơi bời mà thôi.
Chuyện gia đình chị, thật mà như đùa. Nói chuyện kí kết thỏa thuận không bỏ
nhau, được tự do chơi bời mà nghĩ đến cười.
Bây giờ, mỗi ngày anh đi sớm về muộn, chị không cần hỏi.
Chỉ cần, cuối tuần dành thời gian đưa con cái đi chơi. Còn lại, chị tự nấu nướng,
anh ăn thì báo, không ăn thì thôi.
Nghe nói, ở công ty, anh tuyển toàn những cô chân dài xinh đẹp. Mỗi cô đều
qua tay anh, cặp kè với anh, chán thì anh lại cho ra rìa. Nhìn anh gầy rộc vì
tình công sở, có lúc chị cũng xót chồng. Giá như anh sớm nhận ra, những kiểu
chơi bời ấy chẳng mang lại lợi ích gì thì chị đã không bận lòng. Đằng này, anh
cứ như người còn xuân sắc, chơi bời chán chê.
Mới có 2 tháng nay, anh gầy đi 5 kg. Chỉ vì cái tội
không ăn cơm ở nhà. Trước đây, tối nào cũng về ăn cơm với vợ, vợ nấu món ngon
cho. Bây giờ, cả ngày đi làm vất vả, tình ban trưa, tình ban tối tranh thủ vì
còn phải về nhà chơi với con, thành ra, người anh cứ sút cân không kiểm soát.
Trưa đến phải chiều lòng bồ, đưa bồ đi mua sắm rồi đi
nhà hàng. Mà nhà hàng thì ăn được gì. Ăn tranh thủ còn đi nhà nghỉ. Tối đến, nếu
có trót hẹn với cô nào thì lại nhịn ăn đi cà phê lãng mạn, cầm tay cầm chân
nhau, chứ đi ăn uống thì ăn xong đã hết cả tối. Đêm thì không thể đi, đêm phải
về nhà với con với cái.
Thân làm người có chức có quyền có tiền như anh, thật
chẳng dễ chút nào. Phận làm đàn ông đẹp lại giàu, đàn bà bám dai như đỉa. Đã có
lúc anh về nhà với bộ dạng mệt nhoài, bảo sao, anh bảo ‘đàn bà vây quanh nhiều
quá, phát mệt’. Ấy vậy mà chị không mảy may suy nghĩ, không hỏi thêm câu thứ
hai, nghĩ buồn cười. Người ta sẽ cười vào mặt khi thấy vợ chồng chị sống với
nhau giả tạo. Nhưng mà chị mặc kệ, có còn hơn không, vì có bỏ chồng cũng chẳng
khác gì. Chị đâu còn thiết tha chuyện đàn ông. Chị chỉ muốn lo cho con mình cuộc
sống yên ấm.
Thời gian anh dành cho bồ còn nhiều hơn cả cho vợ con.
Không biết, anh có bao nhiêu cô bồ. Mà bấy nhiêu chị cũng không bận lòng nữa.
Chị có ngăn cũng không ngăn được. Anh đã nói nếu cấm anh, chỉ có nước bỏ nhau.
Thế nên, chị mặc kệ vì chỉ muốn giữ gia đình này cho con cái, còn bản thân chị,
nếu một khi muốn, chị cũng sẽ ngoại tình.
Chỉ là, chị đã tự nhủ với lòng mình, không thể ngoại
tình, phải sống để làm gương cho con cái. Sau này con lớn, biết bố mẹ chúng
lăng nhăng bên ngoài rồi chúng nó khinh cho. Như anh, rồi sau này, con anh lớn
lên mà anh vẫn thói trăng hoa, có lẽ, con sẽ coi thường bố mình.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét