Tôi có chồng
chịu thương chịu khó, có con trai con gái ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành, có
nhà lầu, có xe hơi, có sổ tiết kiệm… tôi chẳng thiếu gì, ngoài sự thanh thản.
Tôi đã dùng tuổi 18 của mình để yêu thương một người
đàn ông đã có gia đình. Khi chúng tôi lao vào nhau tuổi tác, luân thường đạo lý
không có cái gì còn quan trọng. Chỉ có hai con người với những biểu đạt cuồn cuộn
nhiệt tình, nguyên thủy và tự nhiên nhất. Khi ấy tôi không có lý trí và suy
nghĩ, chỉ đơn giản là muốn ở bên Hoàng một chút, một chút không cần lo nghĩ,
tính toán. Ngay cả khi Hoàng muốn tôi kết hôn để có một vỏ bọc che mắt tôi cũng
không hề do dự, lập tức gật đầu. Tôi lấy chồng trong sự mai mối, giúp đỡ nhiệt
tình của Hoàng. Chồng tôi hiền lành và chưa bao giờ đối với Hoàng vơi bớt sự cảm
động. Nhờ thế mối quan hệ giữa gia đình tôi và Hoàng vô cùng tốt, sự vụng trộm
của tôi và Hoàng mười mấy năm cũng cứ thế an toàn.
Lúc đầu trong lòng tôi vị trí của chồng rất rõ ràng, gần
gũi với anh cũng chỉ là bắt buộc, miễn cưỡng. Thế nhưng phải nói thật, ở lâu với
nhau tôi phát hiện chồng mình là một người đàn ông tử tế vô cùng, anh lương thiện
và tin người, đối xử với vợ con tận tâm và thực bụng. Chính vì thế tôi cảm thấy
rất hối hận. Tuy nhiên tôi thực sự không thể yêu chồng của mình, dù tôn trọng
và cảm thấy có lỗi với anh, những mỗi khi gần gũi tôi chỉ có cảm giác chịu đựng.
Tôi không thể tìm thấy ở anh sự đồng điệu và hòa hợp cả về tình dục và trình độ
nhận thức như với Hoàng.
|
Bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn sống trong dằn vặt,
đau khổ
|
Tôi cố gắng bù đắp sai lầm bằng cách vun vén gia đình,
giúp chồng tính toán làm ăn. Nhà chúng tôi bắt đầu khá giả rồi giàu có. Chồng
tôi không lúc nào quên công lao và sự tận tụy của vợ trong những thành công,
thu hoạch của gia đình, anh càng tôn trọng và xót xa tôi hơn thì tôi càng cảm
thấy tội lỗi và day dứt. Khi càng nhiều tuổi hơn nhận thức của tôi càng khác
lúc trước và càng gắn bó thân thiết với chồng tôi càng cắn rứt khi bản thân
mình phản bội anh hơn. Tôi muốn chấm dứt tất cả những chuyện này và giải thoát
cho chồng nhưng Hoàng nhất định không đồng ý.
Tôi vốn nghĩ nếu Hoàng không muốn, tôi cũng sẽ không
phá vỡ hạnh phúc gia đình anh. Tôi sẽ “ra đi” chấm dứt mối nghiệt duyên của
mình và Hoàng để lại hai đứa trẻ cho chồng chăm sóc. Nhưng vào phút trót Hoàng
lại thách thức, nói hai đứa nhỏ là con của Hoàng chứ không phải của tôi và chồng
mình. Mọi chuyện quá đáng sợ, tôi không dám đưa lũ trẻ đi xét nghiệm. Nếu như
đây là sự thật thì quả thực tôi không biết mình phải làm gì?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét