Biết H đã có người yêu nên tôi không vồ vập, mà chỉ đến nhà H
chơi với tư cách một người bạn.
“Từ khi mang thai đến
giờ em thấy mình không được khỏe, em chỉ sợ sẽ sinh non thôi”- đó là
điệp khúc mà vợ tôi cứ đêm đêm lại tỉ tê vào tai tôi khiến tôi thương
cô ấy vô cùng, để rồi khi biết được sự thật trái tim tôi như vỡ nát.
Tôi đã từng rất hãnh diện
với mọi người vì cuối cùng tôi đã cưới được H – một hoa khôi của
huyện tôi bấy giờ. H xinh đẹp, nói chuyện có duyên lại hát hay và
rất khéo tay trong nghề thêu thùa, chính vì thế khi còn là con gái H
đã có vô số những người con trai chưa vợ như tôi theo đuổi.
Biết H đã có người yêu nên
tôi không vồ vập, mà chỉ đến nhà H chơi với tư cách một người bạn. H
cũng rất thoải mái khi trò chuyện cùng tôi và cũng không ngại ngần
chia sẻ về chuyện tình cảm của cô ấy với người yêu. Một tuần họ
chỉ gặp nhau 1 lần vào ngày chủ nhật, đó là lý do vì sao tôi có
thể thừơng xuyên đến nhà H. Tôi bỗng trở thành một người bạn bất
đắc dĩ để H trút bầu tâm sự và đôi khi phải gánh chịu cả những
giận hờn của H do người yêu của cô ấy gây ra.
|
Ảnh
minh hoạ
|
Cứ thế, ròng rã cả một năm
trời tôi đã có được sự tin cậy của H và sự quý mến của gia đình cô
ấy. Chẳng nói trước mặt tôi, nhưng tôi biết bố mẹ H đã có ý định
khuyên nhủ cô con gái đến với tôi, điều đấy cũng chẳng có gì khó
hiểu. Tôi tốt nghiệp đại học kinh tế, công ăn việc làm ổn định tại
một cơ quan nhà nước và hơn cô gái mình theo đuổi 5 tuổi đủ chín
chắn để lo cho vợ con là những gì bố mẹ H thấy ở tôi và cũng là
những điểm mạnh khiến tôi tự tin theo đuổi H. Nhưng tôi biết, H chỉ coi
tôi là bạn và một lòng chung thủy với tình yêu của cô ấy.
Rồi một ngày đầu tháng 3,
bỗng nhiên H ôm tôi thật chặt và nói rằng cô ấy chia tay người yêu vì
cô ấy nhận ra người cô ấy yêu là tôi. Lúc đó tôi có cảm giác mình
là thằng đàn ông hạnh phúc nhất thế gian. Và, như sợ rằng H sẽ thay
đổi ý kiến, tôi đã đề xuất chuyện cưới xin thật sớm, cũng chẳng
ngờ H đã vui vẻ đồng ý.
Đêm đầu tiên tôi biết H không
còn con gái, nhưng điều đó tôi có thể hiểu và thông cảm. Một tháng
sau đám cưới H thông báo đã có bầu. Tôi hãnh diện khoe khắp làng
trên, xóm dưới vì đứa con trong bụng H. Còn H thì từ khi có bầu lại
luôn tỏ ra lo lắng và khi nào cũng chỉ sợ sẽ sinh non. Tôi chẳng mảy
may nghi ngờ gì, chỉ nghĩ rằng có lẽ lần đầu có em bé nên vợ tôi
mới lạ như vậy.
Đúng là cô ấy sinh non thật,
mới được gần 8 tháng (theo tính toán của tôi) thì H sinh, đứa bé trai
kháu khỉnh, khỏe mạnh nặng 3,0 kg ra đời như tiếp thêm cho tôi niềm
hạnh phúc và tình yêu với vợ mình. Khỏi phải nói, tôi đã hết mực
yêu thương và chăm sóc đứa con ấy như thế nào.
Vậy mà một ngày, khi đứa bé
chập chững gọi được những tiếng “bố ơi” đầu tiên tôi lại phát hiện
nó không phải con mình. H đã không quên được người yêu cũ và sẵn sàng
từ bỏ cuộc hôn nhân với
tôi để quay lại với người đàn ông đó khi anh ta ngỏ lời. Tôi như chưa
hết choáng váng về ý định ly hôn của H, thì cô ấy lại thông báo cho
tôi cái tin đứa con trai tôi chăm sóc bấy lâu không phải là con tôi.
Tôi thù hận và như muốn đạp
tung tất cả khi biết được sự thật. Mẹ con H bỏ về bên ngoại ở để
chờ ngày tòa thuận ly hôn . Nhưng 3 tháng sau ngày H bỏ đi, cô ấy bỗng
quay lại xin tôi tha thứ và cho cô ấy một cơ hội để bắt đầu lại với
tôi. Thì ra người đàn ông đó chỉ thử lòng H để xác định xem có phải
đứa con là của anh ta không. Tôi thấy tội nghiệp cho người đàn bà tôi
yêu, một cô gái quê đã biết sống hết mình vì tình yêu nhưng chỉ toàn
nhận lại sự dối trá. Tôi cũng thấy tội nghiệp cho tôi, một thằng
cán bộ Nhà nước đang có rất nhiều cơ hội trong sự nghiệp lại bị
chính người đàn bà mình yêu lợi dụng và phản bội.
Trong tôi đang tồn tại hai thứ
cảm xúc mà tôi không biết phải làm thế nào mới đúng. Sự sĩ diện
đã khiến tôi không thể tha thứ cho vợ mình, nhưng tình yêu tôi giành
cho cô ấy lại thôi thúc tôi hãy mở rộng vòng tay và cho cô ấy một cơ
hội để yêu thương. Sĩ diện và tình yêu, bên nào nặng, bên nào nhẹ
vẫn đang là câu hỏi mà tôi không thể giải đáp. Hạnh phúc liệu có
thể tồn tại trong cuộc sống vợ chồng của tôi sau tất cả những gì
đã xảy ra?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét