Mỗi đêm nằm xuống,
cảm giác trống vắng đến nhói tim. Tôi nhớ cảm giác được chồng ôm vào lòng, nhớ
mùi của anh đến quay quắt. Mấy đêm liền, tôi không có nổi một giấc ngủ yên.
Hôm nay, khi ngồi trải lòng mình tâm sự lên
đây, trong lòng tôi đã bình yên trở lại, cơn bão đổ xuống tổ ấm của chúng tôi
cũng đã trở thành quá khứ. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình, để những người
phụ nữ có hoàn cảnh giống tôi có thể suy nghĩ để tìm cho mình một sự lựa chọn vẹn
toàn nhất.
Tôi và chồng kết hôn sau hơn 3 năm trời yêu đương tìm
hiểu. Chúng tôi làm cùng một công ty nhưng khác bộ phận. Quen nhau tình cờ
trong dịp các phòng ban giao lưu học hỏi kinh nghiệm. Một thời gian thì yêu
nhau, chuyện tình cũng bình thường như bao cặp đôi khác. Lúc đó anh đã 27, còn
tôi 22. Yêu đương cũng xác định đàng hoàng, tử tế để đi đến hôn nhân.
Phải nói, anh là mẫu đàn ông được rất nhiều chị em phụ
nữ trong cơ quan hâm mộ. Vừa phong độ, mẫu mực, mẫn cán lại lịch sự, đàng
hoàng, không bao giờ thấy anh tụ tập tán phét hay à ơi trêu gái cơ quan. Chính
vì thế, khi nhận lời yêu anh, tôi cũng hoàn toàn yên tâm, tin tưởng.
Trong thời gian yêu nhau, 2 đứa tôi tiết kiệm, vay mướn
mua được một căn nhà ở ngoại ô thành phố, thế cũng là cố gắng hết sức rồi. Nhà
cửa lo đâu đấy xong xuôi, chúng tôi tổ chức hôn lễ, mọi việc diễn ra đều êm đẹp.
Cưới nhau được hơn 1 năm. Tôi đẻ sinh đôi 1 trai, 1
gái. Đúng là chuyện tốt lành vô cùng, chồng tôi, họ hàng nội ngoại ai cũng phấn
khích, không khí gia đình tôi lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc.
Cuộc sống gia đình tôi êm ấm, hạnh phúc, thỉnh thoảng
cũng có lúc vợ chồng xích mích nhưng cả 2 đều biết nhường nhịn nên mọi chuyện
không bao giờ đi quá xa. Nói chung, ai nhìn vào tổ ấm của tôi cũng đều ngưỡng mộ.
2 con Tôm và Bống của tôi đang đi học mầm non, 2 đứa trẻ ngoan ngoãn, bụ bẫm,
đáng yêu vô cùng.
Cũng trong thời điểm này, chồng tôi được đề bạt lên chức
trưởng phòng kinh doanh. Đây là thành quả anh xứng đáng nhận được sau nhiều năm
phấn đấu, nỗ lực hết sức mình vì công việc.
Cứ ngỡ rằng hạnh phúc của tôi là viên mãn, thì một
ngày, tôi phát hiện ra anh có bồ.
Khỏi phải nói tôi đau đớn, khổ sở đến mức nào. Chẳng
phải ai xa lạ, chính là cô bạn đồng nghiệp chơi chung với vợ chồng tôi. Tôi
không biết bọn họ vụng trộm với nhau lâu chưa, chỉ phát hiện ra khi tôi bắt tận
tay chồng tôi và cô bạn đang ôm nhau ngay trong phòng làm việc. Lúc đó, tôi
choáng váng, hoảng hốt không tin nổi vào mắt mình. Tôi lao ra khỏi phòng với nỗi
uất ức, tuyệt vọng vì chứng kiến sự phản bội của người chồng tôi hết mực tin
yêu.
Mấy ngày sau đó, tôi sống như người mất hồn, không ăn,
không ngủ được, ốm liệt giường, nước mắt cũng chẳng còn mà khóc, cảm giác người
như rời vào trạng thái trống rỗng, vô cảm. Chồng tôi thì không biết bao nhiêu lần
gục xuống chân cầu xin tôi tha thứ, anh nói là do anh yếu lòng nên mới thế, anh
và cô ta chưa làm điều gì quá giới hạn cả. Tôi có ngu đến mức tin những lời giải
thích đó của chồng đâu, mà sự thực, lúc đó, tôi nghe anh nói cứ vào tai này, lại
ra tai kia, bởi nỗi đau và sự tổn thương trong lòng tôi quá lớn. Cứ nhắm mắt lại,
tôi lại nghĩ đến cảnh tượng ấy, vòng tay của anh, ngoài tôi ra còn ôm ấp thêm
người khác, những lời ngọt ngào ngần ấy năm trời chỉ nói với tôi, anh cũng mang
đi san sẻ, nghĩ đến đâu, trái tim tôi như vỡ ra đến đó.
|
Cho anh cơ hội, là tôi cũng tự cho mình (Ảnh minh họa)
|
Hơn 1 tuần sau, tôi sụt đến hơn 2 cân, người ngợm rệu
rã, bơ phờ. Tôi nói với chồng, hãy để cho tôi thời gian suy nghĩ, tạm thời hãy
sống ly thân đi. Mặc chồng tôi van xin, khóc lóc, tôi cương quyết không nhượng
bộ. Thế là hôm đó, tôi gọi thợ đến ngăn nhà. Tôi sống ở tầng 1, cầu thang lên tầng
2 bị bịt kín lại, mở thêm một cầu thang trái để chồng tôi đi lại. 2 đứa con ở với
tôi, tôi nói anh chẳng có quyền gì để được nuôi con cả.
Thú thật, nhìn dáng vẻ đau khổ, hối hận đến tột cùng của chồng, tôi cũng đau đớn
lắm, nhưng nghĩ đến việc anh phản bội tôi, tôi lại không thể nào bỏ qua được.
Ở cơ quan, tôi cũng tránh gặp mặt anh tuyệt đối, lúc
nào có mặt anh sẽ không có mặt tôi. Tôi biết anh và cô gái kia đã chấm dứt mối
quan hệ, cô ta vừa mới xin chuyển công tác vào chi nhánh trong Nam, chắc có lẽ
không chịu nổi áp lực và thấy quá xấu hổ với tôi. Tôi mặc kệ, tôi dặn mình
không thèm quan tâm đến những con người đó nữa.
Thế nhưng, không phải cứ quyết tâm là làm được, tôi sống
cũng chẳng dễ dàng gì. Tôi nhớ chồng, nhớ da diết. Mỗi đêm nằm xuống, cảm giác
trống vắng đến nhói tim. Tôi nhớ cảm giác được chồng ôm vào lòng, nhớ mùi của
anh đến quay quắt. Mấy đêm liền, tôi không có nổi một giấc ngủ yên.
Các con tôi nhớ bố, chúng còn quá nhỏ để hiểu sự chia
li, ngày nào 2 đứa cũng hỏi tôi: “Mẹ ơi, sao bố không ăn cơm với mẹ con mình nữa…”,
từng câu từng chữ như xát muối vào lòng tôi. Tôi không biết phải giải thích với
con thế nào. Rồi mấy lần anh vào nhà, bảo nhớ con quá, tôi lại đuổi anh đi. Có
lần buổi tối anh về muộn, 3 mẹ con tôi đang ăn tối trong nhà, nhác thấy bóng bố
đi ở cầu thang, 2 đứa trẻ ùa ra gọi bố. Chúng kéo anh vào nhà bằng được, anh ngồi
xuống, ngại ngùng nhìn tôi. Chồng tôi gầy guộc, hốc hác đến thế này rồi sao,
tim tôi chợt nhói lên một cái. Tôi đã muốn nắm lấy đôi bàn tay của anh biết
bao.
Mấy tháng trôi qua, nỗi đau đớn trong lòng tôi cũng phần
nào dịu bớt. Chồng tôi, anh vẫn luôn cố gắng để lấy lại lòng tin của tôi. Cuối
cùng, sau nhiều đêm trằn trọc, tôi quyết định sẽ tha thứ cho anh, cho anh một
cơ hội, cũng là tự cho mình. Thực sự, tôi cũng sợ mất anh, tôi sợ một ngày anh
sẽ không còn đủ kiên nhẫn nơi tôi nữa.
Bây giờ, gia đình tôi đã sóng yên bể lặng. Những lỗi lầm
cũ của chồng dù chưa thực sự quên nhưng tôi cũng không còn cảm thấy nặng nề và
quá sức chịu đựng mỗi khi nghĩ đến. Chồng tôi, có lẽ cũng rút ra được bài học
sâu sắc cho mình, tôi tin anh sẽ không bao giờ vấp phải sai lầm như thế nữa.
Tôi vẫn luôn động viên mình, coi đây là cơn sóng bất ngờ thử thách tình yêu
của chúng tôi. Vượt qua nó rồi, tôi tin chúng tôi sẽ học được cách trân trọng
hơn những gì mình đang có.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét