Cùng lúc tôi
yêu 2 người đàn ông. Giờ tôi như dòng nước chia đôi ngả không thể ngăn được một
dòng để chảy về một hướng. Tôi phải làm sao đây?
Khi còn là sinh viên, tôi đã có một tình yêu đẹp.
Nhưng tình yêu ấy bắt đầu rạn nứt khi anh thú nhận mình đã có con riêng với người
phụ nữ khác. Trong một lần say rượu do không kìm chế được bản thân anh đã để xảy
ra chuyện ấy với
cô bạn cùng lớp. Anh hỏi tôi: “Nếu anh đã từng làm bố thì em có chấp nhận chung
sống hòa bình với mẹ con họ không?”. Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi.
Người mà tôi yêu thương và tin tưởng tuyệt đối đã lừa
dối tôi suốt 4 năm qua. Vậy mà anh luôn khẳng định rằng tôi là người con gái đầu
tiên và duy nhất anh yêu. Sư thật này tôi còn chưa chấp nhận nổi thì sao có thể
chung sống hòa bình với mẹ con cô ta được đây
Những ngày sau anh cũng không một lần tìm gặp tôi để
giải thích rõ mọi chuyện. Tôi có thể bỏ qua tất cả nếu anh thật sự ân hận,
nhưng một tuần, một tháng rồi một năm trôi qua anh vẫn không hệ liên lạc với
tôi.
|
Ảnh minh họa.
|
Vùi đầu vào công việc, tôi đã dần quên anh. Trong một
lần đi kí hợp đồng cho công ty, tôi đã gặp chồng tôi. Cảm động trước tình cảm của
anh tôi đã nhận lời yêu anh. Và đám cưới chúng tôi được tổ chức sau một thời
gian không lâu. Tôi đã có được một mái ấm gia đình hạnh phúc, một người chồng
tâm lí. Tôi hài lòng về cuộc sống hiện tại của mình.
Nhưng ở đời có ai biết được chữ “ngờ”. Trong giây phút
hồi hộp chào đón vị sếp mới, Chủ tịch HĐQT bước vào giới thiệu người đứng cạnh
chính là giám đốc mới. Không thể tin vào mắt mình, người đứng trước mặt tôi,
người sắp làm sếp tôi lại chính là kẻ đã phụ tình tôi. Tôi sững sờ, không chớp
mắt. Tôi không nghĩ mình sẽ gặp lại anh.
Những ngày sau đó, lấy lí do công việc anh thường
xuyên gặp và trao đổi với tôi nhưng cũng chính thời gian ấy anh đã vén bức màn
sự thật về đứa con riêng. Đó chỉ là câu chuyện do anh cố tình xây dựng nên khi
phát hiện mình bị bệnh u não. Không muốn người yêu khổ nên anh đã dựng câu chuyện
kia để tôi phải rời xa anh.
Tôi không biết nên làm thế nào khi cả hai đều làm cùng
bộ phận, thời gian gặp gỡ và làm việc cùng nhau tương đối nhiều. Rồi trong một
lần công ty tổ chức liên hoan khi hợp đồng tổ chức sự kiện thành công. Anh uống
đến say mềm khiến tôi phải đưa về nhà. Căn phòng nhỏ nhưng bừa bộn khi không có
bàn tay phụ nữ khiến tôi chạnh lòng. Thu dọn giường chiếu cho anh nằm, bất ngờ
anh choàng tay kéo tôi lại thì thầm: “anh không muốn em bỏ gia đình nhưng xin
em hãy để cho anh được yêu thương, chăm sóc cho em”. Những cảm xúc ngày xưa chợt
ùa về khiến tôi không thể cưỡng lại tình cảm của anh.
Tôi biết mình làm vậy là có lỗi với chồng nhưng chính
tôi cũng thấy day dứt và có lỗi với anh. Cùng lúc tôi yêu 2 người đàn ông. Giờ
tôi như dòng nước chia đôi ngả không thể ngăn được một dòng để chảy về một hướng.
Tôi phải làm sao đây? Tôi không muốn từ bỏ gia đình đang êm ấm hạnh phúc nhưng
tôi lại không thể khước từ tình cảm của anh…

0 nhận xét:
Đăng nhận xét