Ngày nào tôi
cũng nhận được những tin nhắn yêu đương từ Vinh, tôi vừa sợ hãi vừa hối hận,
giá mà tôi không để chuyện ấy xảy ra.
Gần 12h đêm, chiếc di động để trên bàn trang điểm bỗng
nhiên lóe sáng rồi rung ù ù. Tôi hoảng hốt bật dậy, với tay tắt vội đi. Chồng vẫn
ngủ say không biết gì, tôi len lén mở cửa, ra ngoài ban công. Tin nhắn gửi đến
từ số máy của Vinh, có mỗi dòng chữ, “anh nhớ em quá đi thôi…”.
Tôi sợ hãi xóa vội dòng tin nhắn ấy, tắt nguồn điện thoại rồi
quay trở lại trong giường. Nằm xuống cạnh chồng rồi mà vẫn thấy hoảng sợ. Tôi
ân hận quá.
Vinh là đồng nghiệp làm cùng phòng kinh doanh với tôi.
Anh mới đến làm việc trong phòng tôi hơn 3 tháng nhưng đã được lòng tất cả các
chị em trong cơ quan. Bởi ngoài vẻ điển trai, cao ráo, sáng sủa, Vinh còn khéo
ăn khéo nói. Trong tất cả mọi người, Vinh đặc biệt chú ý tới tôi. Vinh hơn tôi
1 tuổi, còn độc thân, còn tôi đã có chồng cùng con trai hơn 2 tuổi.
Tôi khá xinh đẹp, ai cũng khen tôi như vậy khi tiếp
xúc với tôi. Không phải vẻ đẹp mới mẻ, tươi tắn như mấy cô gái chưa chồng, ở
tôi là vẻ đẹp đầy đặn, mặn mà của người phụ nữ 1 con. Có lẽ vì thế mà Vinh thấy
tôi hấp dẫn chăng? Tôi không quan tâm lắm, vì tôi yêu chồng và con trai bé bỏng
của mình. Tôi chẳng bao giờ có ý định đáp lại tình cảm của Vinh.
Thời gian trôi đi, Vinh càng tỏ vẻ quan tâm và thích
tôi ra mặt. Tôi không đáp lại, nhưng cũng chẳng dứt khoát chối từ, có lẽ tôi đã
sai ngay từ lúc đó, đáng nhẽ ra tôi nên kiên quyết cho Vinh hiểu.
Một ngày đến cơ quan, tôi nhận quyết định cử đi công
tác miền Trung 3 tuần, Vinh cũng có trong danh sách đó. Cả cơ quan có tôi và
Vinh, tôi cũng áy náy lắm, nhưng vì công việc chung nên không thoái thác được.
Tôi nói với chồng về chuyến đi, tất nhiên tôi không nói còn 1 đồng nghiệp nam
đi cùng, anh vừa thu dọn đồ cho tôi, vừa căn dặn tôi đủ thứ.
Khách sạn chúng tôi thuê phòng nhìn thẳng ra biển,
khung cảnh đẹp vô
cùng. Sáng ngày thứ 2 tôi và Vinh cùng tham gia một buổi họp với đối tác, may mắn
mọi việc đều suôn sẻ, không phải thỏa thuận nhiều mà chúng tôi ký được hợp đồng
ngay. Tối hôm đó, để ăn mừng bản hợp đồng mới, Vinh rủ tôi đi ăn đồ nướng và ngắm
biển đêm. Tôi vui vẻ nhận lời.
|
Ảnh minh họa
|
Chúng tôi ngồi ngoài bờ biển, sóng vỗ rì rầm, gió trời
lồng lộng, hải sản tươi ngon, thỉnh thoảng cụng ly một chút rượu mạnh. Tôi thấy
hứng khởi và dễ chịu vô cùng. Vinh nhìn tôi tha thiết, Vinh nói: “Đêm nay nhìn
em đẹp quá”, tôi đỏ mặt quay đi, không hiểu sao trong lòng dâng lên một niềm
vui thích, kiêu hãnh ngấm ngầm.
Tàn cuộc, đã hơn 12h đêm. Tôi và Vinh trở về khách sạn.
Rượu mạnh làm tôi chếnh choáng, Vinh dìu tôi vào giường, anh không về luôn mà cứ
đứng ngắm tôi say mê, Vinh kéo tôi lại, chẳng nói gì, đặt lên môi tôi một nụ
hôn nóng bỏng. Không hiểu sao, tôi thấy đê mê đi, chẳng còn cảm giác khác ngoài
sự háo hức. Tôi đáp trả lại Vinh, thế là chúng tôi ôm lấy nhau, hòa vào nhau
trong men say, chưa bao giờ tôi thấy khao khát trong mình mạnh mẽ đến như vậy.
Chỉ đến sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới hốt hoảng và sợ
hãi. Tôi khóc òa lên, cảm giác tội lỗi, ân hận bủa vây tâm trí. Vinh dỗ dành
tôi rất lâu. Trước khi đóng cửa phòng tôi, Vinh chỉ nói, anh yêu tôi là thật.
Sau ngày hôm đó, trở về cơ quan tôi cố gắng tránh mặt
Vinh, tôi sợ hãi khi phải đối diện với tội lỗi của mình, Nhưng Vinh thì không
buông tha tôi, Vinh tìm đủ mọi cách để gặp tôi, nhắn tin, gọi điện, nhiều lúc
tôi cảm tưởng Vinh đang đang khủng bố tinh thần tôi vậy. Cả ngày Vinh nhắn cho
tôi biết bao tin, nội dung kiểu rất nhớ tôi, muốn gặp tôi. Thậm chí Vinh còn bảo
hãy ly hôn đi, Vinh sẽ cưới tôi làm vợ.
Tôi sợ hãi lắm, nỗi ân hận cứ lớn dần, tôi không có
tình cảm gì với Vinh cả, tôi yêu chồng và gia đình của tôi. Giờ tôi không biết
làm cách nào để giải quyết dứt điểm chuyện này. Tôi định thú nhận tất cả với chồng,
nhưng lại không dám, chồng sẽ bỏ tôi mất. Tôi ngày càng bế tắc, nếu Vinh cứ
thế này, không sớm thì muộn chồng tôi cũng phát giác ra. Trời ơi, tôi ân hận
quá, tôi phải làm sao bây giờ?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét