Anh ngồi ngẩn ngơ đến nửa
ngày mới có thể nhấc được chân lên để ra về. Về đến nhà nhìn vợ bụng bầu anh tự
hỏi: “Vậy cái thai kia là của ai? Chẳng lẽ mình là người đổ vỏ, vợ mình đã lừa
dối mình sao?”. Anh nhếch mép mỉm cười và muốn trả thù vợ.
Anh
là một người đàn ông thành đạt bên anh không thiếu gì cô gái vây quanh. Nhưng
anh lại yêu Duyên, một người phụ nữ có đôi mắt
không chịu “yên vị”. Duyên xinh đẹp gợi cảm và rất biết cách nói chuyện.
Họ kết hôn
chóng vánh sau khi yêu nhau được 1 thời gian ngắn. Ngày anh đưa cô về ra mắt mẹ
anh bảo: “Cô gái này có đôi mắt khá đong đưa đấy con à. Con hãy suy nghĩ cho kỹ”.
Nhưng vì tình yêu nên anh vẫn quyết lấy cô bằng được. Bố mẹ cũng chiều theo ý
anh.
Đám cưới diễn
ra nhanh hơn khi cô thông báo rằng mình có bầu. Anh cũng hơi choáng váng, nhưng
dù sao được làm bố anh cũng vui. Số tuần tuổi của cái thai có vẻ
nhiều hơn so với thời gian lần đầu anh làm chuyện đó với cô. Nhưng anh nghĩ chắc
do mình nhớ nhầm nên cũng bỏ qua không tính toán nữa.
Anh chăm vợ
rất chu đáo. Cô miên man với hạnh phúc của mình và mừng thầm vì đã qua được mắt
anh. Khi con cô được 8 tháng thì ở công ty tổ chức đợt kiểm tra sức khỏe định kỳ cho
nhân viên. Mấy lần trước anh đều bận không tham gia được, lần này anh đã cố gắng
đi khám đầy đủ. Khi cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay anh cảm giác trời đất như sụp
đổ dưới chân mình.
Bác sĩ kết
luận anh bị vô sinh. Một điều mà có nằm mơ anh cũng chưa từng nghĩ đến. Ai có
thể ngờ một gã đàn ông bảnh bao, vạm vỡ như anh lại mắc cái bệnh quái quỷ đó cơ
chứ. Anh vẫn ham muốn và vẫn sinh hoạt chuyện đó bình thường vậy tại sao mà vô
sinh được?
Anh ngồi ngẩn
ngơ đến nửa ngày mới có thể nhấc được chân để ra về. Về đến nhà nhìn vợ bụng bầu
anh tự hỏi: “Vậy cái thai kia là của ai? Chẳng lẽ mình là người đổ vỏ, vợ mình
đã lừa dối mình sao?”.
Anh xâu chuỗi
lại thì đúng là số tuần tuổi của con quá với thời gian anh và cô làm chuyện đó.
Từ hôm ấy anh suy sụp hẳn, anh ít quan tâm vợ hơn. Anh chán nản và luôn trầm
tư.
Cô hỏi thì
anh chỉ bảo do công việc mệt mỏi. Tình yêu của vợ với anh giờ đây biến thành sự
oán thán, giận dữ. Anh ghét sự lừa dối, nói đúng hơn anh không muốn mình là kẻ
đổ vỏ cho người khác. Càng nghĩ anh càng căm giận khi bị vợ phản bội, lừa dối
như vậy. Và anh thầm lên kế hoạch trả thù.
Ngày Duyên
sinh, anh cũng đến viện nhưng không hồ hởi như bao người làm bố khác. Giá như
thằng bé là con anh thì chắc anh đã cảm thấy hạnh phúc vô bờ bến rồi đằng này…
Vào ngày chẵn
tháng con, Duyên bế con lên rồi nói: “Anh nhìn xem con giống anh chưa này, cái
mũi cái miệng giống bố nó như hệt”. Anh nhìn Duyên không chớp mắt rồi thầm
nghĩ: “Liệu rồi cô muốn đóng kịch đến khi nào nữa”. Anh nói có việc bận phải đi
ra ngoài, trước khi đi anh đưa cho Duyên một phong bì và dặn cô nhớ đọc nó khi
bữa tiệc liên hoan diễn ra.
Duyên vui vẻ,
hạnh phúc nhận lấy món quà của chồng. Để rồi cô như muốn ngất xỉu khi thấy đó
chính là tờ xét nghiệm AND và tờ đơn ly hôn. Cô run rẩy đứng không vững khi sự
thật bị phanh phui.
Đêm đó anh
uống rượu say khướt. Anh không muốn về, không muốn nhìn thấy đứa bé và vợ mình.
Anh thương họ nhưng cũng rất oán thán họ. Trong đêm tối mịt mù, gã đàn ông tay
trắng như anh khóc. Giọt nước mắt mặn chát, anh khóc rồi lại cười: “Mình bị vợ
lừa dối, đứa con mình mong đợi lại không phải con mình. Mình cũng chẳng thể
sinh con, cuộc đời sao nực cười vậy”.
Vậy đấy, cảm
giác trả thù được vợ rồi lại khiến anh không thấy dễ chịu như anh nghĩ. Anh nên
làm gì đây? Mọi thứ với anh thực sự bế tắc và mù mịt.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét