Đã
3 tháng trôi qua, những hình ảnh đó vẫn đang ám ảnh trong đầu em. Chúng dày vò
em cả giấc mơ, khi đi làm hay chỉ là ngồi nhặt rau, chơi với con.
Khi đang
mang bầu đứa thứ hai, em phát hiện chồng em ngoại tình với một em
sinh viên kém 12 tuổi. Vì suy nghĩ và căng thẳng quá mà con mới 7 tuần tuổi, em
đã bị sẩy thai. Cùng lúc mang hai nỗi đau, em suy sụp hoàn toàn.
Từ một người phụ nữ năng động
trong công việc, tháo vát việc nhà, em dần buông xuôi với cuộc sống. Đến tận
bây giờ, khi sự thật chồng phản bội đã xảy ra 3 tháng nhưng nỗi đau trong em vẫn
chưa thể vơi đi.
Em đã có một
bé trai 8 tuổi, cuộc sống gia đình hạnh phúc. Bên ngoài ai nhìn vào cũng bảo
nhà tôi đúng mẫu mơ ước của mọi người bởi kinh tế, công việc hai vợ chồng đều ổn
định. Nhưng sự việc xảy ra khiến em không thể kiểm soát được.
Đó là một
hôm em cầm điện thoại chồng và vừa lúc bắt được tin nhắn của con bé kia. Nó nhắn
tin xin chồng em 2 triệu để đóng tiền phòng trọ. Linh tính mách bảo có chuyện
không hay, em lấy số nó và lần ra sự thật đau đớn này. Chồng em đã qua lại với
đứa sinh viên đó gần 6 tháng. Bọn họ đã ăn ngủ với nhau ngay tại căn phòng trọ
đó. Cứ hôm nào đi nhậu tiếp khách là chồng em đến đón nó đi cùng. Nhậu xong,
hát hò xong dẫn nhau về đó quan hệ.
3 tháng
nay, em không ngủ nỗi, ngày cũng như đêm, cứ nhắm mắt là mường tượng cảnh bọn họ,
chồng em và cái đứa sinh viên kia ăn nằm với nhau.
Mới đầu
phát hiện ra, em cay nghiệt, hận thù ghê gớm. Nhưng cứ mỗi khi em tra hỏi thì
anh ấy xù lông xù cánh ra gạt phắt đi chối bỏ dù sự thật đã mười mươi như thế.
Em chỉ cần một buổi nói chuyện thẳng thắn giữa hai vợ chồng thôi thì mọi chuyện
có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhiều lúc
em kìm nén, nín nhịn, không nói năng gì vì nghĩ sẽ có lúc anh ấy suy nghĩ lại
và quay về nhưng càng nhịn càng ấm ức. Tại sao em cứ phải đau khổ, dằn vặt trong nỗi đau này mà bọn họ cứ
nhởn nhơ ra như thế. Rồi nỗi đau, căm phẫn, hận thù cứ chất đầy nhưng lại bị
kìm nén trong lòng khiến em nhiều lúc như bị hoang tưởng, stress kinh khủng.
Rồi một lần
em phát hiện ra, mình không kìm nén nữa mà buông xả ra hết, kể cả chửi bới thét
gào một mình thì… lòng em vơi đi một chút…
Giờ sau 3
tháng, cứ lúc nào nỗi hận thù, căm phẫn bốc lên em lại buông xả cho dù chồng em
đang ở nhà. Lạ lùng là từ đó, chồng em bắt đầu biết sợ, biết nghĩ. Lúc này, cứ
nghĩ đến ly dị, mường tượng đến cảnh em được tự do, thoát khỏi cuộc sống địa ngục
hiện tại và ngày ngày đi làm, tối về hạnh phúc chăm con em lại sung sướng mong
sớm đến ngày được giải thoát. Cứ nghĩ đến viễn cảnh ly hôn là tâm hồn em nhẹ hẳn
đi, như đất được tưới nước sau bao ngày khô cạn vậy.
Nhưng, cái
cảnh chiều hôm qua đi làm về chứng kiến làm em không thể nào… Chồng em hôm qua
đột nhiên đi làm về sớm đón con. Nhìn hai bố con vui đùa với nhau, bố dạy con
đánh guitar, em lại nhớ đến ngày xưa khi còn yêu nhau, anh cũng thường đàn hát
như thế cho em nghe. Tình cảm cũ lại trỗi dậy. Em không thể dâng chồng cho một
đứa con gái kém em chục tuổi, không thể để nó giành mất cha của con em được.
Em phải làm
sao để giành lại người đàn ông của cuộc đời mình? Xin hãy tư vấn giúp em.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét