Đêm hôm mà tôi
bay vào đến nơi vợ tôi còn nhắn rằng: “Anh cứ tìm người mà giải quyết bên
ngoài, đừng đi gái mại dâm lại mang bệnh mang tật vào người”.
Cũng có nhiều lần vì cái tính ương ngạnh, ngang trái
khoáy của vợ tôi mà tôi định đi đến định chấm dứt hôn nhân.
Nhưng sau đó vợ tôi lại chủ động làm lành và hứa… nên khi vợ tôi mang bầu,
mọi thứ đã dẹp qua hết để cả nhà hân hoan đón đứa con sắp chào đời.
Con trai tôi ra đời mâu thuẫn vợ chồng lại xảy ra nhiều
hơn. Tính tình vợ tôi ngày càng thất thường, ngang ngạnh đến không chịu nổi.
Mâu thuẫn của vợ chồng tôi không nằm ở việc ăn hoang
ngủ goá, cặp bồ cặp bịch… mà chỉ nằm trong việc giao tiếp quan hệ vợ chồng họ
hàng, anh em. Vợ tôi ra ngoài xã hội thì
cười cợt được với tất cả các loại người, nhưng về đến nhà là mặt như đâm lê
không những với bố, chị chồng, họ hàng nhà chồng, mà ngay cả với chính tôi.
Tôi hay đi công tác xa, hiếm lắm mới về nhà một lần
nhưng lần nào về, tôi cố tâm sự nhỏ
to khuyên nhủ nhưng vợ tôi vẫn chứng nào tật nấy. 4 năm chung sống với nhau vợ
tôi vẫn không thay đổi được gì.
Lần đầu tiên là khi tôi đang công tác ở miền Bắc 1
tháng chưa về. Tôi gọi điện về quê cho con trai thì vợ tôi nghe máy tuyên bố sẽ
về nhà bố mẹ đẻ chơi vài tháng. Tôi bảo chỉ về nửa tháng tôi, ấy vậy mà vợ tôi
giận đùng đùng bảo tôi gia trưởng, không thương vợ con, lúc nào cũng bắt ở nhà
nội mà đi suốt ngày tháng. Rồi cô ấy đùng đùng viết đơn đòi ly dị.
Từ sau khi sinh con vợ
tôi càng hư tính, ương ngạnh, sẵn sàng xách đồ và con về nhà ngoại. Ảnh minh họa.
Lần thứ hai là gần tháng nghỉ tết, tôi đang trực đêm tại
công ty cũng gọi về hỏi thăm vợ con. Lúc đầu nói chuyện vui vẻ lắm, sau đó tôi
nói để đến lúc nghỉ tết tôi về rồi sang ông bà ngoại một thể, giờ mưa gió giá
rét thế này đưa con về lại bị ốm. Thế là vợ tôi nổi giận nói tôi đối xử với bố
mẹ cô ấy như thế nào, cô ấy sẽ đối xử với bố mẹ tôi như vậy. Tôi tức lắm tắt
máy và nghĩ khi nghỉ tết về sẽ mắng cho một trận. Nhưng mọi chuyện tết đến nơi
nên về tôi cũng không nói gì nữa, nhưng hết kỳ nghỉ Tết, tôi gọi vợ ra nói thì
với bản tính và thói quen cãi chồng xơi xơi, vợ tôi xổ ra một tràng và hì hục
đi viết đơn ly dị.
Sáng sớm hôm sau đùng đùng bế con xách đồ đòi bỏ về
nhà mẹ đẻ trong khi chưa hề xin phép bố chồng và tôi. Tôi tức quá ra ngăn lại
và nói rằng đi đâu thì đi, nhưng con thì để lại, sau này ly dị toà phán ai nuôi
thì người ấy nuôi. Nhưng vợ tôi thể hiện sự đắc chí khi cả làng xóm thấy mình
là người bỏ chồng ra đi, tôi tức quá tát cho một cái và nói gằn giọng đúng một
câu. “Đứa nào dám mang con tao đi thì đừng hòng bước qua xác tao”. Một phần do
biết tôi nóng tính, một phần cũng run sợ, bởi vợ hiểu tính tôi đã nói là làm,
nên quay về nhà.
Sau thời gian đó tôi có nói chuyện với bố mẹ vợ, nhắc
nhở ông bà giáo dục lại con nhưng bố mẹ vợ không những chả được lời răn dạy
nào, lại còn cứ đi hỏi thực sự nó có vậy không, hay ai đúng ai sai, tôi tức quá
nên không cần để ý kiểu can thiệp đó nữa.
Tôi quả quyết rằng người đàn bà mà đã chủ động viết
đơn ly hôn, tự ý bỏ nhà chồng đi, thì ở thời đại nào không biết, nhưng riêng ở
trong nhà tôi thì chuyện đó là chuyện đại kị.
Nói đến đây chắc mọi người nghĩ tôi quá khắt khe với vợ
con, không chăm về thăm nhà vợ, hay chỉ thấy tôi là người đưa ra yêu cầu và bắt
vợ phải tuân theo. Nhưng thực tế là tôi đã nói ngay từ đầu là tính tôi như thế,
rất coi trọng không khí và tình cảm nồng ấm trong gia đình, việc lớn việc nhỏ
không nói trực tiếp được thì nói với chồng để chồng gỡ cho, để làm sao mình
không va chạm và có hiềm khích với mọi người trong gia đình.
Và còn nữa là không phải tự nhiên tôi mất đến hai
trang giấy để kể về hoàn cảnh trước hôn nhân của mình. Tôi luôn nghĩ hoàn cảnh
của mình đau đớn như thế, hạnh phúc với bố mẹ không trọn vẹn, tôi sẽ không và
không bao giờ chấp nhận cuộc sống gia đình của mình không có hạnh phúc. Tôi có
quyền yêu cầu điều đó, bởi tôi có thể mang lại cuộc sống đầy đủ và tình cảm
chân thật cho vợ con mình, thì vợ tôi cũng phải nhìn vào điều đó mà sống sao
cho phải với chồng và gia đình chồng.
Vợ tôi chẳng phải loại tiểu thư con nhà giầu gì cho
cam mà sống đành hanh theo kiểu bà lớn. Tôi nói thật tôi không đẹp trai lắm,
không giầu có, không cao to nhưng với khả năng kiếm tiền, các tài lẻ thì tôi có
thể tán đổ cả chục cô điều kiện tốt hơn nhiều trước khi kết hôn với vợ tôi bây
giờ.
Nhưng tôi đã không lấy các cô gái xinh đẹp con nhà giầu
đó, mà quyết định lấy một người con nhà có kinh tế bình thường nông dân, bởi
tôi nghĩ sau này tôi sẽ tự làm ra tiền bạc và tiền đồ của mình, nên đi lấy mấy
cô kia sau này mình có tự lực cánh sinh đi chăng nữa, thì người ta vẫn cứ nói
mình nhờ nhà vợ…
Trong thời gian từ đầu năm 2014 đến cuối 2014, vợ tôi
cũng không chịu thay đổi gì, tôi biết tính vợ tôi ương ngạnh nên hôm 28 tết
2015 tôi xuống nước mở cờ cho vợ là: “Đấy sự việc em đòi ly hôn và tự ý bỏ về
như vậy anh đã cho em thời gian để suy nghĩ. Nếu bây giờ em không xin lỗi thì
anh sẽ không sang bên ngoại chúc tết đâu”.
Vợ tôi nói “Em không xin lỗi” và tết vừa rồi tôi cũng
không sang theo đúng như những gì tôi đã nói. Đến đây mọi người sẽ nói tôi quá
đáng và còn ương ngạnh hơn nhưng nếu đọc kỹ bên trên mọi người sẽ thấy là cách
dạy vợ của tôi là sẽ đưa ra các điều kiện, nếu không như thế này thì sẽ bị như
thế kia. Tôi hoàn toàn hiểu hết tính cách của vợ mình, nên ngọt nhạt đủ rồi và
không có tác dụng,
tôi buộc phải chơi đòn này thôi.
Tôi không hiểu vì lý do gì nữa. Tôi ân cần chăm sóc,
làm được bao nhiêu gửi về cho vợ bấy nhiêu, vợ mang thai cho
nghỉ trước 5 tháng ở nhà tĩnh dưỡng an thai, sau khi sinh cho nghỉ hẳn hai năm
để trông con cho tốt. Sau khi con đi nhà trẻ vợ mới xin được việc và đi làm.
Trong thời gian ở nhà trông con buồn tôi vẫn động viên an ủi. Hàng xóm người thân
cũng biết tính tôi chiều vợ, và thông cảm với hoàn cảnh của cô ấy là công việc
rất khó tìm, nên cũng chẳng ai động chạm đến vấn đề này cả. Tôi tưởng cô ấy vui
vì ngay cả khi đi làm với đồng lương 4 triệu 1 tháng tôi cũng chả bao giờ hỏi về
lương thưởng cả, vì đối với tôi tiền đó chỉ bằng tiền tôi hút thuốc đổ xăng 1
tháng thôi. Tôi nghĩ tiền đó để cô ấy chi tiêu mua sắm quần áo và đồ chơi cho
hai mẹ con là được rồi, còn tôi kiếm được sẽ gửi cô ấy mua thức ăn cho hai mẹ
con, chi trả các khoản khác, còn tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.
Lương tôi khoảng từ 20 – 30 triệu một tháng, nên không
để cho vợ con thiếu thốn bất cứ điều gì. Thế mà không hiểu tại sao vợ vẫn không
thay đổi gì, sống với chồng và gia đình chồng lúc nào cũng cáu gắt và mặt như
đâm lê.
Từ cuối năm 2013 đến nay tôi và vợ tôi không sinh hoạt
vợ chồng, đến giữa 2014 tôi nói, nếu cứ như vậy tôi sẽ đi ăn ngoài hoặc cặp bồ.
Nhưng cô ấy còn nói đi được cứ đi, đây chả cần, chỉ cần mỗi con là được.
Tôi nói thế nhưng chưa làm việc gì có lỗi hay phản bội
vợ cả. Đến đầu năm vừa rồi tôi lại nói như thế và vợ tôi vẫn nói giọng khiêu
khích và nói tôi có đủ tài cán con người ta thì cứ đi, tôi vẫn chưa làm gì có lỗi
với vợ.
Đến cuối tháng 5 tôi từ Sài Gòn bay ra, vợ vẫn dửng
dưng như thế và tôi đã nói thẳng rằng: “Cô cứ như thế tôi sẽ đi cặp bồ cho mà
xem. Đến lúc ấy thì đừng trách tôi phản bội vô tình” Tôi sau ba ngày thăm nhà
thăm con lại bay vào Sài Gòn để tiếp tục công việc.
Đêm hôm mà tôi bay vào đến nơi vợ tôi còn nhắn rằng:
“Anh cứ tìm người mà giải quyết bên ngoài, đừng đi gái mại dâm lại mang bệnh
mang tật vào người”. Tôi tức điên người thế là cuối tháng 6 tôi tán một em, và
em này cũng như bao em khác mà tôi yêu trước khi lấy vợ tôi, đã chấp nhận yêu
và lên giường ngay sau đó 1 tuần.
Đầu tháng 7 tôi về Bắc và tôi nói với cô ấy là đã tìm
được vợ hai. Lúc đó cô ấy còn nói “Tài được như thế cơ á?”, tức là cô ấy rất
coi thường tôi, nhưng đến lúc đọc được tin nhắn của tôi với cô kia, cô ấy tự
nhiên quay 360 độ nói muốn ly dị và làm ầm ĩ mọi chuyện. Tôi nói ly dị cũng được,
nhưng con phải là tôi nuôi.
Với một người mẹ mà lúc nào trong đầu cũng lăm le ý tưởng
bỏ chồng về với nhà mẹ đẻ đã năm lần bảy lượt như vậy thì không đủ tư cách để nuôi con.
Cãi nhau một hồi, sau chừng 5 ngày cô ấy lại gọi tôi nói chuyện. Tôi cứ tưởng
là cô ấy suy nghĩ lại muốn tôi xây dựng lại hạnh phúc gia đình nên tôi nói theo
giọng sỹ diện của đàn ông: “Em có ba lựa chọn:
1. Em thừa nhận mình sai, xin lỗi chồng và bố chồng,
anh sẽ cho em cơ hội để quay lại. Về phần anh anh sẽ chấm dứt với cô gái kia,
vì anh nói luôn nếu phải lấy vợ lần hai anh sẽ phải cân nhắc rất kỹ để tránh vấp
phải trường hợp như em.
2. Không cần ly dị mà anh sẽ tự bỏ nhà đi, để lại ngôi
nhà này cho em và con, hai tháng anh vẫn về thăm con một lần như anh đi làm xa
vậy để con vẫn còn có bố có mẹ. Còn anh vẫn sẽ đi cặp bồ, vì khi em chọn phương
án này đồng nghĩa với việc chuyện chăn gối vợ chồng không có, em không chấp nhận
sửa sai.
3. Ly dị (nhưng con anh nuôi)”
Nhưng mọi người biết cô ấy trả lời sao không? Cô ấy chọn
luôn phương án 3 không cần suy nghĩ, và nói con em em nuôi. Tôi nói không đồng
ý và vợ chồng tranh luận nảy lửa đến tận 3 giờ sáng. Không rút ra được kết luận
chung nào, nên tôi nói thôi để suy nghĩ thêm. Đến hôm nay sau một tuần cô ấy lại
ra đòi xin ly hôn. Với lý do là trong tuần này tôi vẫn liên lạc với cô gái
trong Sài Gòn kia. Nhưng vợ tôi sao không hiểu là tôi sẽ chỉ dừng lại khi cô ấy
cũng muốn dừng lại? Tôi cố tình làm vậy để cô ấy tỉnh ngộ và quay đầu, nhưng cô
ấy vẫn muốn để con tôi sống cảnh không mẹ hoặc không cha.
Nói đến đây tôi thực tình thấy có lỗi với cả vợ và cô
gái kia. Chắc chắn cô gái kia sẽ nghĩ tôi lợi dụng chuyện tình cảm của tôi và
cô ấy để hàn gắn gia đình nhà mình. Còn vợ tôi thì chắc chắn sẽ khó quên những
lời nói tình cảm mùi mẫn mà tôi giành cho cô gái kia. Tôi hoàn toàn công khai
không giấu giếm.
Tôi tuyên bố trước cả một năm trời về giải pháp này,
tôi sau khi thực hiện được cũng về nói thẳng với vợ mình. Nhưng đến nay tất cả
các liều thuốc biệt dược tôi đã cắt cho vợ tôi uống đều không mang lại hiệu quả
nào. Tôi cay đắng nhận ra sự ảo tưởng về sức mạnh của mình? Tôi có thể thuyết
phục, điều khiển, ép buộc người khác làm việc hoặc đi theo đúng kế hoạch của
mình nhưng… chỉ với vợ tôi tôi đã không làm được điều đó.
Đến nay thực sự tình cảm của tôi cho vợ cũng đã cạn kiệt,
nhưng còn đó nghĩa và đạo lý trách nhiệm với con. Tôi suy nghĩ nhiều lắm, đã gầy
đi mấy kg mà vẫn không tìm được kế sách hoàn hảo cho con mình. Nếu tôi nuôi
con, tôi đảm bảo về cả vật chất và tinh thần tôi có thể đáp ứng được cho con,
còn việc mẹ kế kiểu gì mọi người cũng đề cập đến, nhưng tôi chắc chắn nếu được
nuôi con thì cũng phải 3 hoặc 4 năm nữa tôi mới lấy vợ, bởi thứ nhất tôi muốn bố
con tôi ổn định, thứ hai nếu có lấy vợ thêm cũng sẽ trình bày rõ hoàn cảnh và
mong muốn của mình.
Đặc biệt nhất là nếu vô tình hay cố ý làm tổn thương đến sức khoẻ và
tâm lý của con tôi là tôi sẽ không chấp nhận. Tôi vẫn biết đến tuổi dậy thì con
trẻ sẽ ngang ngạnh ngỗ ngược làm nhiều điều mà người lớn nhưng bố mẹ đẻ răn dạy,
đánh mắng con nó một khác, còn mẹ kế mà làm việc đó người đời và bản thân đứa
trẻ nó sẽ nghĩ khác…
Nhưng nếu vợ tôi nuôi con thì tôi không thể yên tâm được
với những lý do sau: Nhà cô ấy không có sẽ phải về ở với nhà mẹ đẻ hoặc đi
thuê; Thu nhập thấp (4 triệu) kể cả khi tôi trợ cấp thêm, nhưng với kiểu sống
không chồng, một mình sẽ tốn kém hơn, đấy là còn chưa nói cần mua mỹ phẩm quần
áo để tút tát nhan sắc tìm chồng mới; Cô ấy nói sẽ không lấy chồng, cứ cho là
tôi tin như vậy đi, nhưng thử hỏi sau hai ba năm khi những gã phong lưu phóng
đãng xung quanh biết cô ấy đã là hoa không có chủ, khi chúng đi qua có để lại
vài câu bỡn cợt? Lúc đó con tôi nó nhìn thấy điều đó nó sẽ căm hận thế nào? Nó
có phát triển được tâm lý bình thường như những đứa trẻ khác không?
Tôi xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên về tình cảnh,
về nếu ly dị thì làm thế nào để tôi được nuôi con? Và cô ấy là đang ở trường hợp
nào, động cơ nào để cô ấy năm lần bẩy lượt muốn ly hôn với một người luôn hết
mình vì vợ con như tôi?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét