Đây
là một câu chuyện xấu hổ có thực của tôi. Ai bảo 30 tuổi là chín chắn? Chỉ vì
tham lam, mưu mô nhất thời mà có lẽ từ đây về sau tôi sẽ phải sống trong ân hận
và mặc cảm. Có lúc tôi giật mình tự hỏi vì sao mình lại sống thế này.
Sơ
lược về tôi:
Tuổi: 30
Tình trạng: Từng một đời
chồng, gặp – yêu – kết hôn – ly hôn trong vẻn vẹn 20 tháng. Độc thân đã 4 năm,
tự lập, bất cần đời.
Dự định: Làm mẹ đơn thân,
làm giàu và tự chủ kinh tế.
Quyết định: Xin tinh trùng
trực tiếp từ một người bạn của bạn.
Biến cố: Đã trót yêu người
đàn ông đó.
Ý định: Phá hoại gia đình
người khác.
Kết quả: Bị mọi người và đời
vả vào mặt.
Lương tâm: Nhục nhã và cắn
rứt
Hôn
nhân đổ vỡ, tôi thề cạch mặt đàn ông, đóng cửa trái tim, chỉ xác định sau này sẽ
cần con, không cần chồng. Nhưng rồi lại yêu người đàn ông được chỉ định gặp gỡ
mình với một nhiệm vụ duy nhất “tặng tinh trùng”.
Kiếm
con không phải chuyện dễ dàng. Tìm được người chấp nhận tặng giống càng khó
khăn hơn. Thằng bạn thân chí cốt phải mất nhiều thời gian, chọn lọc khắt khe
trong đám bạn của nó một người có gen tốt nhất, khỏe mạnh nhất, thông minh nhất,
biết giữ bí mật nhất để giúp tôi.
Và
tôi đã gặp anh như thế. Cứ nghĩ chỉ cần làm xong nhiệm vụ, nói lời cảm ơn rồi
sau đó ai đi đường nấy, xa lạ như trước nay vẫn thế. Nhưng anh quá ấm áp, quá đặc
biệt khiến tôi như bị điện giật từ phút đầu. Anh làm tôi hoang dại tới mức chỉ
muốn chiếm hữu vĩnh viễn. Tất nhiên người đàn ông này đã vợ con cùng gia đình
hoàn hảo.
Chắc
chẳng phụ nữ nào đã quyết tâm xin con rồi sau đó lại quyết định uống thuốc
tránh thai như tôi. Không hẳn là ham muốn nhục dục, tôi thật sự muốn gặp lại
người đàn ông này.
Lần
quan hệ thứ 2, tôi dặn mình “đây sẽ là lần cuối” nhưng vẫn không kiềm được tham
lam. Tôi năn nỉ được gặp thêm lần thứ 3, thứ 4 để chắc chắn tỷ lệ đậu thai.
Lần
nào tôi cũng ăn vận lộng lẫy và hồi hộp như cô dâu mới. Nực cười hơn, đáng lý
ra chỉ cần quan hệ để đạt được ý định có con thì tôi lại coi trọng việc làm anh
thỏa mãn hơn cả. Tôi cứ nghĩ mình là vợ anh, muốn được phục vụ anh. Anh lờ mờ
nhận ra ý đồ này dù cho đến lúc đó cả hai vẫn chưa nói chuyện
nhiều.
Đến
lần thứ gần 10, khi anh phũ phàng tuyên bố sẽ không giúp nữa thì tôi biết đã đến
lúc phải giành lấy người đàn ông này.
Tôi
điên cuồng tìm hiểu về anh, ghen tuông với vợ con anh dù chỉ trong âm thầm.
Nhìn thấy nụ cười viên mãn của anh lúc bên gia đình là tôi giận run. Tôi muốn
có một người chồng như thế. Tôi muốn con tôi có một người cha như thế.
Tôi
có thai, mừng rỡ nhắn tin cho anh như một người mẹ hạnh phúc “Anh lại lên chức
bố rồi nhé”. Anh chửi tôi khốn nạn tráo trở. Thằng bạn mai mối cũng chửi tôi tồi
tệ đến mức cắt đứt cả tình bạn hơn 10 năm. Tôi mặc kệ, lúc này tôi chỉ muốn có
anh.
Tôi
kết bạn với vợ anh trên facebook, giả vờ ngưỡng mộ rồi hỏi bí quyết dưỡng thai,
nuôi con. Cô ta ngờ nghệch trả lời vui vẻ. Tôi thầm cầu mong vợ chồng anh mâu
thuẫn và khấp khởi hi vọng khi thấy những status đầy tâm trạng của họ. Tôi cố
tình đi qua để vô tình gặp anh trước công ty, hỏi thăm những quán quen anh đến,
khu n hà anh ở…
Tôi
trở nên mưu mô, phản diện một cách vô ý thức chỉ vì quá yêu anh. Mặc dù biết là
thế, tôi không cách nào cưỡng lại được sự thôi thúc của trái tim. Tôi không muốn
bị anh ghét bỏ hay quên lãng. Tôi muốn giữa chúng tôi phải có sự liên hệ nào đó
và anh cho tôi một vị trí nhỏ nhoi trong tim dù vô vọng.
Anh
từ chối tôi thì sau này anh cũng sẽ từ chối đứa con mà tôi sinh ra. Chọn làm mẹ
đơn thân, tôi xứng đáng với sự vô thừa nhận. Nhưng tình yêu này quá lớn, tôi chỉ
muốn bất chấp tất cả để có được anh.
Tôi
đã tiến thêm một bước nữa trong kế hoạch này: đe dọa anh. Nếu anh không gặp,
tôi sẽ tìm gặp vợ anh. Và tôi đã thắng, cho dù phải nghe rất nhiều lời sỉ nhục
và nhận cả một cái tát từ anh. Nhưng rốt cuộc, anh vẫn phải quýnh quáng đến tìm
tôi. Tôi muốn anh quan tâm đến tôi và đứa con trong bụng. Bây giờ nghĩ lại sao
tôi lại phi lý đến nực cười thế chứ!
Và
tôi không có ý định dừng lại, con tròn 5 tháng, tôi gửi ảnh siêu âm màu đến
công ty anh. Tôi muốn dựng nên câu chuyện một người đàn ông thành đạt ngoại tình
và có con ngoài giá thú. Đến lúc đó, cho dù vợ anh có cao thượng tới mấy thì
gia đình nhỏ bé của anh cũng phải chao đảo.
Tôi
nghĩ tôi đã từng một đời chồng thì anh hai đời vợ cũng có sao. Vợ anh còn thua
kém tôi rất nhiều. Tôi tự tin là miễn có thời gian bên tôi, anh cũng sẽ hiểu và
yêu tôi nhiều như tôi yêu anh. Ước mơ của tôi là có anh. Thế nên cho dù kiếp
này hay kiếp sau có bị trừng phạt, tôi vẫn muốn giành được anh, cùng anh chung
sống đến cuối đời.
Nhưng
hạnh phúc gia đình không dễ bị phá vỡ như tôi tưởng. Không chỉ không có anh,
tôi còn nhận quả đắng, rất đắng từ chính âm mưu cướp chồng của mình.
Chuyện
vỡ lỡ, câu chuyện tôi tự dệt nên không đi theo hướng mà tôi mong muốn. Tôi muốn
mình làm nạn nhân thì ai cũng cho tôi chính là thủ phạm cướp chồng người. Ê chề,
nhục nhã, cả thằng bạn thân cũng không hề nói một lời bênh vực. Nghĩ cũng đáng,
chính tôi là người trở mặt với lòng tốt của nó.
Vợ
anh không ghen, không ghét bỏ chồng như tôi hy vọng. Chị ta còn đứng về phía chồng
sỉ nhục tôi. Tôi đem đứa con trong bụng để níu kéo danh dự thì họ thẳng thừng
tuyên bố sẵn sàng nuôi con nếu tôi không muốn nuôi nó, thậm chí sẽ kiện tôi ra
tòa.
Tôi
đã xin nghỉ sinh sớm 2 tháng và chỉ thui thủi ở nhà. Tôi đang sống những ngày
cô độc nhất. Tôi đã bị lột trần trước tất cả bạn bè và đồng nghiệp, dẫu có đáng
thương hại cũng không ai xem tôi ra gì nữa.
Chỉ
tội nghiệp cho con, đứa trẻ chưa sinh ra đã bị người đời coi thường như mẹ.
Chưa bao giờ tôi muốn băm nát quá khứ như lúc này. Chỉ ước thời gian quay lại,
tôi sẽ lý trí và an phận làm một người mẹ đơn thân chứ không phải một kẻ cướp
chồng bị hắt hủi, cô độc như bây giờ.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét