Một năm trôi qua, nhìn lại cô con gái yêu đáng yêu, bụ bẫm, tôi lại cảm
thấy may mắn vì ngày đó đã đủ can đảm tha thứ cho anh.
Đêm Noel năm ngoái, thiếu chút nữa
thôi, đã trở thành đêm ly biệt của gia đình tôi, nếu tôi không cố gắng kiềm chế
cảm xúc, nỗi đau của mình để cho anh cơ hội.
Tôi còn nhớ, trước đêm Giáng sinh
đúng 1 tháng, tôi hạ sinh con gái
đầu lòng. Đó là niềm vui, niềm hạnh phúc vô bờ bến của vợ chồng tôi.
Chúng tôi yêu nhau hơn 1 năm mới
tiến tới hôn nhân.
Anh công tác trong một công ty xuất nhập khẩu, còn tôi là giáo viên tiểu học.
Anh là mối tình đầu của tôi nhưng tôi lại là người đến sau của anh. Trước đó,
anh từng yêu một cô gái rất sâu đậm, nhưng vì quê cô gái đó ở rất xa nên mẹ anh
phản đối. Cũng mất nhiều thời gian để họ thuyết phục gia đình anh nhưng không
thành công, cuối cùng, vì chán nản, cô gái đó buông xuôi, quyết định từ bỏ mọi
thứ để về quê sinh sống.
Sau đó một thời gian dài, chúng
tôi quen và yêu nhau, tình yêu rất
bình lặng, êm đềm. Hơn 1 năm sau thì tiến đến hôn nhân. Nói chung, mọi thứ cũng
bình thường như nhiều gia đình khác.
Chồng cũng chiều chuộng tôi. Suốt
thời gian yêu nhau cho tới khi tôi kết hôn, bầu bí đều hết lòng chăm sóc, không
bao giờ có dấu hiệu gì bất thường. Vì thế tôi ngày càng yêu và tin anh. Tôi
không còn nhớ gì đến chuyện tình cảm trong quá khứ của anh nữa.
Giáng sinh năm đầu, vợ chồng tôi
không đi chơi, anh bảo ra ngoài làm gì, đêm hôm rét mướt, ở nhà ngủ cho lành.
Tôi tuy tủi thân nhưng chồng nói vậy cũng đành thôi, mặc dù trước đó háo hức lắm,
chẳng gì cũng là Noel đầu tiên 2 đứa là vợ là chồng.
Đến Noel thứ 2, thì tôi sinh em bé,
tất nhiên cũng chẳng đi được đâu rồi. Vậy mà, hôm đó, tôi vô cùng bất ngờ vì chồng
nói anh muốn đi chơi, mấy anh bạn anh rủ đến nhà tụ tập. Tôi chẳng may may nghi
ngờ gì, còn giục anh đi rồi về sớm nhé. 2 mẹ con tôi ở nhà cũng sợ, con tôi lại
còn rất nhỏ.
Tôi còn nhớ, lúc ấy đã gần 11h
đêm. Đang ôm con ngủ thì điện thoại đổ
chuông réo rắt. Tôi với tay, là số cô bạn thân. Vừa nghe máy đã thấy giọng bạn
vấp váp: “Mày đang ở nhà à, chồng có nhà không?”. Tôi đáp: “Có 2 mẹ con thôi,
chồng đến nhà bạn tụ tập rồi”. “Bạn bè nào, tao vừa nhìn thấy chồng mày dắt con
nào vào nhà nghỉ đây này. Sợ nhìn nhầm nên gọi hỏi xem chồng mày có nhà hay
không”.
Tôi bàng hoàng nghe những lời bạn
nói, không biết đúng hay sai, chỉ thấy chân tay như bủn rủn. “Chờ tao gửi địa
chỉ, mày đến ngay đi”. Cô bạn tắt máy, chưa đầy 1 phút sau, điện thoại báo tin
nhắn đến. Là địa chỉ 1 nhà nghỉ ven hồ.
|
Ảnh minh họa
|
Nhìn con gái đang ngủ say, tôi
khóc nấc lên, tôi không dám tin là sự thật, nhưng chẳng có chuyện bạn tôi nhìn
nhầm. Thế là đêm hôm rét muốt, tôi bế con bắt taxi đến đúng địa chỉ cô bạn vừa
gửi.
Không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng
của mẹ con tôi lúc đó, trời rét buốt thấu xương, tôi ôm con đứng đối diện nhà
nghỉ chờ chồng. Vừa hờn tủi vừa ê chề, vừa đau đớn, vừa thương con. Hơn 1 tiếng
sau, có bóng người ra. Tôi như gục ngã khi thấy chồng tay trong tay với một người
phụ nữ, chính là mối tình đầu của anh.
Cảm giác lúc đó quay cuồng, chỉ
muốn lao đầu ra đường mà chết ngay. Con gái giật mình vì tiếng xe, òa khóc lên
ngằn ngặt. Chồng tôi đưa mắt nhìn sang, từ bất ngờ chuyển sang sợ hãi…
Tôi vẫy xe về ngay lúc đó, trong
đầu không còn nghĩ được gì, chỉ quay mòng mòng 2 từ ly dị. Đau đớn đến không
khóc nổi. Thấy phận mình sao đáng thương đến thế.
Tôi về nhà được gần nửa tiếng thì
nghe tiếng xe máy chồng đến sân. Anh lao vào nhà, ôm lấy tôi cầu xin tha thứ.
Anh nói là do anh nông nổi, nhận được điện thoại của người yêu cũ đã
không cầm được lòng. Anh thề, anh không có ý định dối trá tôi, anh chỉ muốn biết
cô ấy đã sống ra sao từ khi chia tay. Thật không ngờ, tình cũ không rủ cũng đến,
anh mới ngu dại mà làm như thế.
Tôi không nghe anh nói gì, bởi nỗi
đau của sự phản bội quá lớn, tôi nói sẽ chia tay. Tôi thấy rõ sự sợ hãi trên
gương mặt anh khi đấy. Anh nói, hãy cho anh cơ hội sửa sai, con gái còn nhỏ
quá, xin tôi vì con hãy tha thứ cho anh 1 lần.
Nhìn con gái đang ngủ say, tôi dù
khổ sở nhưng cuối cùng nhắm mắt cho anh cơ hội.
Dần dần, nỗi đau trong lòng tôi
cũng nguôi ngoai, con gái lớn lên từng ngày, đáng yêu, bụ bẫm. Chồng tôi cũng
chăm chút tôi hơn, nâng niu 2 mẹ con tôi từng chút một. Tôi nhận thấy anh đã hối
hận và thành tâm sửa sai. Quá khứ về sự phản bội cũng phai mờ theo năm tháng…
Thế mà cũng 1 năm trôi qua. Con
gái tôi đã biết đi, đang bập bẹ tập nói, nhiều khi nhớ lại, tôi vẫn thấy may mắn
vì đã tha thứ cho chồng. Tôi chợt nhận ra, cho người cơ hội cũng chính là tự
cho mình. Tha thứ để được yêu thương, tha thứ để được hạnh phúc, tại sao chúng
ta không một lần làm vậy?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét