Lâm kết hôn với Linh khi cả hai vẫn đôi bàn tay trắng, bạn bè người
thân đến dự lễ cưới vừa mừng vừa tủi cho đôi bạn trẻ.
Mặc cho Linh gào khóc Lâm vẫn quyết
ra đi, Linh càng cố van nài Lâm càng dứt khoát, anh quát mạnh vào tai Linh “Thế
là đủ rồi, tôi không muốn sống cuộc sống khổ cực ở cái nơi khỉ ho cò gáy này nữa,
tôi yêu Hà Nội. Một tháng cô kiếm được bao nhiêu tiền mà đòi giữ chân tôi…?”.
Lâm kết hôn với Linh khi cả hai vẫn
đôi bàn tay trắng, bạn bè người thân đến dự lễ cưới vừa mừng vừa tủi cho đôi bạn
trẻ. Mừng vì cuối cùng thì cả hai cũng có nơi có chốn, nhưng phần tủi thì nhiều
hơn khi nghĩ đến tương lai trước mắt của hai người.
|
"Cô kiếm được bao nhiêu tiền mà đòi giữ chân tôi?"
|
Lâm vốn mồ côi cha mẹ từ nhỏ được
bà nuôi dưỡng, hai bà cháu chật vật lắm mới nuôi được nhau nhưng năm Lâm học lớp
8 thì bà Lâm qua đời, họ hàng Lâm người thì ở xa, người thì vì hoàn cảnh khó
khăn nên chẳng ai chịu đứng ra đùm bọc Lâm. Kể từ đó Lâm phải nghỉ học, làm
thuê khắp nơi từ việc nhẹ đến việc nặng sống qua ngày. Linh sống gần nhà với
Lâm, gia đình Linh cũng thuộc vào diện nghèo khó. Nhưng vì có đầy đủ cả bố mẹ
nên Linh vẫn được ăn học lên cao.
Càng lớn thân hình Lâm càng vạm vỡ,
cao lớn, sức vóc khỏe mạnh. Nhưng vì không được ăn học đàng hoàng nên Lâm chẳng
thể xin được công việc gì nhàn hạ. Còn Linh lớn lên cũng xinh đẹp, dịu dàng.
Hai người thân thiết với nhau từ nhỏ cho tới khi Linh nhận được giấy báo kết quả
đỗ Đại học, cô và Lâm ít liên lạc với nhau hơn. Một năm Linh về quê thăm bố mẹ
được 2-3 lần, lần nào cô cũng chạy đến nhà Lâm trước tiên, dù có ở xa đến đâu
thì tình cảm Linh dành cho Lâm chưa bao giờ thay đổi. Nhiều lần Linh vừa cười vừa
nói với Lâm “Lâm đợi Linh học xong, Linh kiếm được nhiều tiền Linh xin bố mẹ
cho chúng ta làm đám cưới. Lâm ở nhà ráng đợi Linh nhé”. Lời Linh nói không đơn
thuần chỉ nói cho vui. Linh mang lời ước hẹn lên thành phố học suốt 4 năm.
Giữ đúng lời hứa năm nào, sau 4
năm ăn học xa quê Linh cầm tấm bằng giỏi về quê và được nhận vào làm hành chính
cho Ủy ban huyện. Dù lương không cao nhưng với Linh thế là đủ, đủ để nuối sống
bản thân và đủ để tiến tới hôn nhân.
Linh xin bố mẹ được làm đám cưới với Lâm, lúc đầu bố mẹ Linh không đồng ý vì e
ngại Lâm không có gia đình, không nghề nghiệp sau này không thể mang hạnh phúc
đến cho con gái mình. Nhưng Linh một mực đòi cưới Lâm, hơn thế bố mẹ Linh chưa
bao giờ ghét Lâm, thậm chí ông bà còn quý mến Lâm bởi tính hiền hậu, chịu
thương chịu khó chỉ là sinh không hợp thời mà thôi.
Cuối cùng bố mẹ Linh chấp thuận gả
Linh cho Lâm. Ngày đưa Linh về nhà chồng mẹ Linh ngấn hai hàng nước mắt. Bà
thương cho con gái phải sống trong túp nhà siêu vẹo, về nhà chồng không ai ra
đón, đám cưới vỏn vẹn chỉ có nhà gái, hàng xóm hai bên. Thương con nhưng ông bà
cũng chỉ biết để đấy chứ có làm được gì đâu vì ông bà cũng nghèo khó như bao
người.
Cuộc sống nghèo khó nhưng chỉ cần
có tình yêu Linh
và Lâm quyết vượt qua tất cả. Thời gian đầu sống chung với nhau Lâm quan tâm,
chăm sóc Linh chu đáo khiến Linh cảm động vô cùng, cô tin mình đã quyết định
đúng. Số tiền lương ít ỏi của Linh cộng thêm số tiền Lâm đi làm thuê có được dù
đã cố gắng tích cóp, dè dụm nhưng hai vợ chồng vẫn không thể cất nổi căn nhà mới.
Ở vùng đất nghèo khó này dù có tần tảo đến đâu nhưng không có lương bổng hàng
tháng thì chẳng bao giờ ngước đầu lên được, huống hồ Lâm đi làm thuê buổi được
buổi không, trời nắng còn được chứ rơi vào tháng mưa thì chỉ ở nhà.
Nghĩ đến vợ, thương vợ nên Lâm
quyết tâm lên thành phố kiếm việc. Nhưng 4 năm sống trên đất Hà thành đã giúp
Linh hiểu được nỗi khổ cực, vất vả thế nào để sống được trên đó khiến Linh ngăn
bước chân Lâm lại. Lâm gạt đi mọi lý do Linh đưa ra, từ trước đến nay anh có
bao giờ sợ khổ, sợ vất vả đâu. Vậy là Linh bằng lòng để Lâm đi làm xa dù trong
lòng cô rất lo sợ Lâm sẽ bị cám dỗ làm biến chất con người. Mấy ngày đầu xa vợ
Lâm thường xuyên gọi điện về, anh nói với vợ đã xin được một công việc tốt là
làm nhân viên giao hàng, một tháng cũng được 5 triệu, được nhà chủ nuôi ăn,
nuôi ở. Nghe chồng nói vậy Linh mừng lắm.
Nhưng nếu chuyện chỉ dừng lại ở
đó thì chẳng có gì đáng nói. Đằng này sau 3 tháng làm nhân viên giao hàng, Lâm
may mắn lọt vào mắt một người đàn ông khi anh đến đó giao hàng. Ông ta nói sẽ
nhận Lâm vào câu lạc bộ người mẫu của
ông ta, mỗi tháng trả cho Lâm 8 triệu, có thưởng nếu làm tốt, được dạy dỗ bài bản,
được mặc những bộ trang phục đắt tiền, được giao lưu với nhiều người mẫu, ca sĩ nổi
tiếng. Lâm không băn khoăn suy nghĩ nhiều, anh nhận lời và xin nghỉ việc giao
hàng ngay tối hôm đó.
Đúng như những lời người đàn ông
đó nói, mỗi tháng anh nhận được 8 triệu đồng tiền lương, số tiền nhận được anh
gửi về quê cho vợ xây nhà. Bố mẹ Linh mừng lắm khi thấy con rể có chí phấn đấu.
Nào ngờ nửa năm sau Lâm ít về quê hơn, anh thường xuyên viện cớ bận công việc,
đồng thời anh cũng không còn gửi tiền về quê cho vợ nữa. Linh lo lắng đòi lên
thăm chồng thì Lâm chối đây đẩy nói không có thời gian gặp. Nhưng tất cả chỉ là
trò lừa gạt, Linh nhờ một người bạn trên thành phố tìm hiểu giúp chuyện chồng
Linh, hóa ra nửa năm vừa qua Lâm ở trên đó sống chung với một người phụ nữ
khác, nghe đâu đó là cô người mẫu đồng nghiệp của Lâm. Khi hay tin Lâm làm người
mẫu Linh không dám tin vào tai mình, từ trước đến nay Lâm vẫn nói dối Linh là
anh làm nhân viên giao hàng. Chuyện Lâm ngoại tình như
nhát dao đâm mạnh vào tim Linh.
Không chịu nổi nỗi đau bị phản bội
Linh trở bệnh ốm nặng, bố mẹ Linh phải nhắn người gọi Lâm về. Vừa về đến nhà
Lâm ôm chầm lấy Linh, có lẽ Lâm vẫn chưa biết chuyện Lâm ngoại tình Linh đã rõ
mười mươi. Vài ngày sau khi thấy bệnh tình của Linh đã thuyên giảm Lâm nói phải
lên Hà Nội làm việc ngay, chính ngày hôm đó Linh đau khổ nói ra tất cả.
Lúc đầu Lâm còn chối đây đẩy,
nhưng sau khi Linh nói quá rõ như tường ngóc ngách Lâm đành thừa nhận. Lâm nói
không còn tình cảm với Linh nữa, không muốn sống một cuộc sống khổ sở ở quê.
Lâm nói sẽ cho Linh căn nhà với một điều kiện Linh ký vào tờ đơn ly hôn. Mặc
cho Linh gào khóc Lâm vẫn quyết ra đi, Linh càng cố van nài Lâm càng dứt khoát,
anh quát mạnh vào tai Linh “Thế là đủ rồi, tôi không muốn sống cuộc sống khổ cực
ở cái nơi khỉ ho cò gáy này nữa, tôi yêu Hà Nội. Một tháng cô kiếm được bao
nhiêu tiền mà đòi giữ chân tôi…?”.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét