Dương với lấy điện thoại đi ra
ngoài. Không kiềm chế được nỗi ghen tị, ấm ức nên cô đã trở dậy theo dõi Dương.
Và trái tim cô như có ai bóp nghẹn trước từng lời Dương nói.
Cô là người phụ nữ tham vọng, nếu cô đã muốn có thứ gì thì sẽ bằng
mọi giá có được nó, và tình yêu cũng không ngoại lệ. Khi biết Dương – người con
trai cô yêu tha thiết đang có mâu thuẫn với người yêu, cô đã lập tức cho rằng
đó cơ hội “ngàn năm có một” để cô đoạt lấy anh về cho mình. Trong một lần Dương
say mèm vì đau khổ khi phải chia tay người yêu, và tới tìm cô để trút bầu tâm sự , cô đã lợi dụng hoàn cảnh đó
để có được anh.
Sau lần đó, Dương luôn mang mặc cảm có tội với cô, và khi cô thông
báo mình đã có thai, Dương liền gọi điện về nhà báo cưới. Bản thân cô lúc đó vừa
vui mừng nhưng lại vừa xót xa. Cô mừng vì mục đích đã đạt được nhưng cũng xót
xa cho số phận mình bởi có lẽ, Dương lấy cô chỉ vì cái thai trong bụng. Cô lưỡng
lự khi Dương ngỏ lời cầu hôn, chiếc nhẫn trong tay anh chẳng phải cô luôn khao
khát có được hay sao . Vậy mà khi nó sắp là của mình, cô lại không thể khiến bản
thân chấp nhận bởi cuộc hôn nhân này là do cô dùng thủ đoạn mà có chứ không phải
do tình yêu đích thực tạo nên. Nhưng nếu không lấy Dương, cô biết làm sao với
cái thai trong bụng. Cô không nhẫn tâm bỏ đi giọt máu của mình. Cô thật sự hối hận
khi đã hàng động mù quáng, sốc nổi.
Dường như Dương hiểu được suy nghĩ của cô, anh không hứa sẽ quên
được người yêu cũ ngay lúc này nhưng anh hứa sẽ mang hết khả năng của mình để
khiến mẹ con cô có được hạnh phúc. Cô chẳng còn cách nào khác nên đã đồng ý kết
hôn với Dương vì danh dự, vì gia đình và cũng bởi Dương là người đàn ông cô
yêu. Dù vậy nhưng lòng cô vẫn có cảm giác bất an, liệu cô có được một cuộc hôn
nhân hạnh phúc khi nó không được xây dựng trên tình yêu? Và cuối cùng, cô cũng
có được câu trả lời khi đọc được những dòng tin nhắn bí mật của Dương gửi cho
người yêu cũ.
Đám cưới được tổ chức khi cái thai trong bụng cô đã tròn 4 tháng.
Về làm dâu nhà Dương, chưa khi nào cô để bố mẹ chồng phiền lòng nên mọi người
ai cũng quý mến cô. Sau khi kết hôn, cô tự biết bản thân mình là người có
lỗi nên chưa bao giờ cô lên tiếng cằn nhằn hay ghen tuông mỗi khi Dương vô tình
nhắc về quá khứ và người yêu cũ. Lòng cô biết rõ Dương vẫn còn nhớ tới người
yêu cũ nhiều lắm và tiếc nuối vô cùng cho cuộc tình dang dở. Không biết bao đêm
cô khóc tới ướt đẫm gối chỉ vì nghe thấy Dương gọi tên người yêu cũ trong mộng
mị, vô thức. Nhưng với cô bây giờ, đứa con mới là quan trọng. Cô hiểu người phụ nữ dù có tham vọng tới đâu
thì cũng trở nên yếu mềm và dịu dàng khi mang thêm một sinh linh bé nhỏ trong
mình. Vì sau khi cưới, bụng bầu của cô cũng đã khá to nên chuyện vợ chồng của
cô và Dương gần như không có. Cô cảm thấy tình cảm của Dương dành cho cô chỉ
đơn thuần như hai người bạn. Cả cái cách Dương quan tâm, chăm sóc cô, cô cũng
nghĩ chỉ là vì trách nhiệm.
Trái tim cô như có ai bóp nghẹn trước từng lời Dương nói. (Ảnh
minh họa)
Chỉ còn một tháng nữa là tới ngày sinh thì cô vô tình phát hiện ra
bí mật mà Dương vẫn luôn che giấu bấy lâu nay.
Dạo gần đây, mỗi khi đi làm về, cô thường thấy Dương ra ngoài gọi
điện thoại cho ai đó rất lâu rồi mới vào nhà. Không những thế, hương nước hoa
phụ nữ còn vương lại trên áo của Dương cũng khiến cô nảy sinh nghi ngờ. Có khi
nào Dương đang lén lút hẹn hò với người yêu cũ. Giọt nước mắt của cô cứ thế
lăn dài, cô biết đã đến lúc mình phải trả giá cho sự tham vọng mù quáng của
mình.
Đêm hôm đó, cô thao thức mãi không thể ngủ được. Mặc dù không thể
có được tình yêu Dương nhưng cô rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Cô thực
sự sợ một ngày nào đó cô sẽ mất đi hạnh phúc này mãi mãi. Đang trằn trọc
thì thấy điện thoại của Dương sáng, mặc dù anh đã tắt chuông, bản tính tò mò và
ích kỉ đã khiến cô không thể kìm lòng. Cô định với lấy điện thoại nhưng Dương đã
nhanh tay hơn cô. Anh với lấy điện thoại, nhẹ nhàng rời khỏi giường chắc vì
không muốn cô tỉnh giấc. Nhưng cô nào có ngủ được, lại thấy Dương có hành động
lén lút như vậy, cô không kiềm chế được nỗi ghen tị và ấm ức nên đã trở dậy
theo dõi Dương. Và trái tim cô như có ai bóp nghẹn trước từng lời Dương nói:
- Xin lỗi em, chúng ta đã không thể quay lại như xưa được nữa. Anh
đã có gia đình, con trai anh cũng sắp trào đời. Vợ anh là người phụ nữ hiểu
chuyện, cô ấy đã tin tưởng mà đồng ý làm vợ anh khi anh chưa thực sự yêu cô ấy,
thế nên anh sẽ không bao giờ để cô ấy phải thất vọng với quyết định của mình. Vợ
con anh bây giờ mới là tất cả. Anh không muốn níu kéo quá khứ rồi bỏ lỡ hiện tại
và tương lai. Nếu em muốn, chúng ta vẫn có thể là bạn”.
Mắt cô nhòe đi, tai cô không còn nghe rõ nữa. Người không tin tưởng
vào cuộc hôn nhân này không phải là Dương mà là cô. Cô thấy mình có lỗi khi đã
nghi ngờ vào tình yêu và sự thay đổi của Dương. Giờ thì cô đã hiểu, vợ chồng cô
đến với nhau không phải bằng tình yêu nhưng cô tin rằng cô và Dương sẽ hạnh
phúc bên nhau mãi mãi nhờ tình nghĩa bền chặt và sự chân thành vì nhau.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét