Cũng chính bởi sức khỏe yếu nên những tháng đầu mang thai, tôi không
dám cho anh động vào người vì phải lo giữ đứa bé.
Chợt thấy tiếng rúc rích phát ra từ nhà tắm, tôi khẽ khàng mở
cửa và choáng váng khi thấy cảnh chồng mình đang trần như nhộng quấn lấy con bé
Mây, cả 2 đều vô tư trêu đùa sàm sỡ nhau một cách thô thiển.
Ngày mới yêu anh, ai cũng ngăn cản bởi ở anh có điều gì đó
không nghiêm túc, mặt khác gia đình anh lại nghèo, bố mẹ lo tôi lấy anh sẽ vất
vả. Nhưng vì quá yêu và thương anh, tôi đã bỏ ngoài tai mọi lời khuyên nhủ, nằng
nặc đòi lấy anh cho bằng được.
|
"Chồng tôi đây sao?"
|
Cuộc sống của vợ chồng son ban đầu cũng là một gia đình hạnh
phúc. Tuy không giàu có nhưng chúng tôi cũng có của ăn của để bởi cả 2 đứa đều
có công việc ổn định và thu nhập cũng khá. 2 vợ chồng lại có sẵn một căn hộ
chung cư do bố mẹ tôi mua tặng nên chúng tôi không phải chịu cảnh đi thuê đi mướn.
Thời kì mang thai, tôi bị nghén lên nghén xuống, mọi
việc nhà đều một tay chồng tôi lo hết, tôi không nấu được cơm hay rửa được bát
vì sợ mùi thức ăn, quần áo cũng một tay chồng tôi giặt. Tôi thầm cảm ơn chồng
và thấy yêu chồng hơn bao giờ hết. Cũng chính bởi sức khỏe yếu nên những tháng
đầu mang thai, tôi không dám cho anh động vào người vì phải lo giữ đứa bé. Có
những lúc tôi thương chồng lắm nhưng không biết phải làm thế nào.
Thế rồi thật không ngờ, một hôm, trong lúc gấp quần áo tôi bỗng
phát hiện ra vài chiếc bao cao su trong túi quần của chồng, thứ
mà tôi chưa bao giờ sử dụng đến. Tra khảo mãi anh mới khai rằng đã “bóc bánh trả
tiền” bên ngoài. Tôi đau khổ gần như phát điên nhưng rồi lại được anh vỗ về,
năn nỉ xin lỗi và lấy lí do rằng vợ mang bầu không kiềm chế được. Anh hứa sẽ
thay đổi. Tôi mềm lòng và bỏ qua cho anh. Tôi tự nhủ, một phần lỗi cũng tại
tôi. Vậy là lần đó tôi đã tha thứ cho anh một cách dễ dàng. Đứa con đầu lòng ra
đời với biết bao nỗi lo, vất vả.
Ông bà ở xa nên chẳng ai giúp được, bố mẹ tôi xót con gái nên
đã tìm hộ tôi một người giúp việc. Biết tính chồng lăng nhăng mèo mỡ, tôi đã đề
phòng và dặn bố mẹ phải tìm người trung tuổi, tuyệt đối không chọn những đứa trẻ
trung, xinh xắn. Tuy nhiên, công việc tìm người chẳng đơn giản chút nào. Những
người già bố mẹ tôi tìm đến thì trông rất yếu ớt. Mẹ bảo tôi rằng người già bế
cháu còn không xong thì làm sao làm được việc nhà, không khéo còn phải lo thêm
tiền thuốc. Cuối cùng mẹ đành phải tìm cho tôi một đứa trẻ con chỉ bằng tuổi
con cháu trong nhà. Con bé tên Mây trẻ, khỏe và rất nghe lời. Nhà nó đông anh
chị em, phải bỏ học từ sớm đi kiếm tiền nuôi các em.
Với lại trông nó cũng ngoan ngoãn hiền lành nên tôi cũng ưng.
Tôi thầm nghĩ, chồng mình có lăng nhăng vớ vẩn thì chắc cũng kiếm mấy cô mắt
xanh mỏ đỏ chân dài ngoài đường chứ với đứa bé bằng tuổi
con cháu trong nhà thế này thì chắc không phải đề phòng. Vả lại trông nó cũng
nhếch nhác ngờ nghệch. Với suy nghĩ đó tôi gần như yên tâm tuyệt đối. Tuy nhiên
thật không thể ngờ, người chồng đốn mạt của tôi vẫn chứng nào tật ấy, ngay cả đứa
trẻ con anh cũng không tha. Sự việc chỉ bị phát hiện trong một lần buổi trưa
tôi bất chợt về vì mua thuốc cho con uống bởi sáng hôm đó con bị ho mà chưa có
thuốc.
Về đến nhà, tôi thấy đôi giày của chồng đã xếp ngay ngắn ở
ngoài hành lang, tôi giật mình bởi có bao giờ chồng về nhà ăn cơm trưa đâu. Tim
tôi lúc đó bắt đầu loạn nhịp, linh tính có chuyện gì đó không ổn. Tôi khẽ khàng
mở khóa cửa, bước vào phòng của 2 vợ chồng thì thấy con trai đang ngủ ngon
lành. Còn chồng tôi và người giúp việc không thấy đâu. Chợt thấy tiếng rúc rích
phát ra từ nhà tắm, tôi khẽ khàng mở cửa và choáng váng khi thấy cảnh chồng
mình đang trần như nhộng quấn lấy con bé Mây, cả 2 đều vô tư trêu đùa sàm sỡ
nhau một cách thô thiển. Không thể kìm nén nổi, tôi bật tung cửa ra và hét lên.
Con bé Mây sợ xanh mặt lại, còn chồng tôi thì luống cuống mặc quần áo vội. Ngay
lập tức, tôi đã đuổi thẳng con bé về quê kèm theo một cái tát như trời giáng.
Những hình ảnh tục tĩu cứ ám ảnh lấy tôi khiến tôi không yên
tôi thấy mình phát bệnh đến nơi rồi. Lấy hết sức bình tĩnh tôi gọi chồng ra và
trình bày rõ mọi việc. Chồng tôi giãi bày: Sự việc cũng chỉ mới diễn ra khoảng…
4.5 lần. Tất cả cũng tại cái cửa nhà tắm bị hỏng khóa. Một lần trong khi con bé
đang tắm thì cái cửa tự nhiên nó bật ra đúng lúc đó anh đi ngang qua. Con bé luống
cuống loay hoay chốt mãi mà không được. Kể từ lần đó anh bị ám ảnh bởi những gì
đã nhìn thấy. Và rồi những lần sau, biết con bé hay tranh thủ tắm vào lúc trưa,
khi thằng bé ngủ, anh chủ động mở cửa lẻn vào. Ban đầu con bé hét lên sợ sệt
nhưng về sau nó tỏ ra thích thú. Và rồi mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới khi bị
bắt gặp.
Anh còn bảo nó không được nói cho ai biết, anh còn cho thêm tiền,
khi thì 50 nghìn khi thì 100 nghìn. Chính vì thế mà nó “phục vụ” anh nhiệt
tình. Nói đến đây tim tôi như bóp nghẹt lại, máu trong người cảm giác như sôi sục
lên, tôi muốn chém anh ra làm trăm mảnh nhưng không đủ sức. Tôi thấy đau đớn vô
cùng vì đã không nghe lời cha mẹ, cố tình lấy phải một người chồng bệnh hoạn
như anh. Tôi tính ngay đến nước ly hôn nhưng nhìn đứa con bé bỏng đang ngủ ngon
lành tôi lại trào nước mắt, tôi thương nó không có bố, tôi không dám đối mặt với
những đấng sinh thành bởi vì đã ngoan cố không nghe lời họ. Suốt một tuần nay
tôi không tài nào chợp mắt nổi cho dù đã uống thuốc vài viên an thần. Hàng
ngày, hàng giờ những hình ảnh tục tĩu đó cứ ám ảnh lấy tôi không yên, tôi ghê tởm
người chồng của mình nhưng không biết mình nên phải làm gì bây giờ?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét