Chỉ còn 1 tháng nữa là đám cưới của chúng em chính thức được diễn ra.
Tuy nhiên, ngày hôm qua, trong lễ ăn hỏi, nhà trai đã khiến gia đình em phải muối
mặt với họ hàng. Vì thế em rất bực bội. Em muốn hủy cuộc nhân này.
Em sinh
ra ở một miền quê của tỉnh Thái Bình. Nhà em không giàu có nhưng cũng không
thua kém ai trong làng trong xã.
Trong
gia đình, mẹ em là giáo viên, bố em cũng là hiệu trưởng của một trường cấp 2. Bản
thân em sau khi tốt nghiệp đại học cũng đã có bằng thạc sĩ và một công việc ổn
định, thu nhập tốt tại Thủ đô.
Nhà chồng
em, nói về kinh tế thì hơn hẳn gia đình em vì họ vừa làm nhà nước vừa làm kinh
doanh. Em và chồng yêu nhau chưa được 1 năm nhưng vì không còn quá trẻ nên
chúng em quyết định kết hôn.
Khi anh
đến xin cưới, gia đình em không thách cưới, cũng không yêu cầu lễ ăn hỏi phải
quá hoành tráng. Bố mẹ em chỉ yêu cầu làm theo phong tục của làng, người ta sao thì
mình vậy, đừng quá tốn kém nhưng cũng đừng đơn giản quá mà dân làng cười chê. Bởi
họ đã cười, đã chê thì họ chê mãi, đi đến đâu cũng sẽ có người bàn tán, châm chọc.
Như thế, bố mẹ sống ở làng sẽ bị mang tiếng.
Sau đó,
qua tìm hiểu và tư vấn của bố mẹ, em thống nhất với chồng, lễ ăn hỏi sẽ phải có
5 hoặc 7 tráp. Bên cạnh đó là một phong bì 5 – 10 triệu thay cho lễ mặn đi cúng
ông bà tổ tiên của cô dâu.
Bởi
theo phong tục của làng em, đám cưới dù nhà nghèo hay nhà giàu thì lễ ăn hỏi
cũng phải 5 – 7 cháp và một phong bì. Riêng phong bì thì có sự phân biệt để
phân cấp. Ví dụ, cô dâu ít học hành, nghề nghiệp bình thường thì phong bì chỉ
khoảng 3 – 5 triệu. Cô dâu được học hành đoàng hoàng, nghề nghiệp đoàng hoàng
thì phong bì từ 5 triệu trở lên. Phong bì càng lớn thì giá trị của cô dâu và
nhà gái càng cao.
Khoản
phong bì này, sau khi ăn hỏi xong, bố mẹ thường cho lại con để làm vốn liếng
nhưng trong lễ ăn hỏi thì bắt buộc phải có.
Chồng
em, sau khi nghe xong cũng đã nhất trí với ý kiến của em. Anh bảo, anh sẽ nói bố
mẹ chuẩn bị lễ ăn hỏi gồm 5 tráp và phong bì 10 triệu để không thua kém ai
trong làng. Vì thế, em đinh ninh là mọi chuyện đã theo dự kiến.
Đến giờ
ăn hỏi, gia đình em chuẩn bị 5 cô gái trẻ để bê lễ và có rất đông anh em họ
hàng tới chung vui. Tuy nhiên, khi nhà trai đến, gia đình em sững sờ vì lễ ăn hỏi
quá sơ sài.
Không
có thanh niên nào bê lễ, cũng không có 5 tráp như chúng em đã thống nhất. Vẻn vẹn
cả đoàn ăn hỏi chỉ có 1 tráp. Trong tráp là mấy quả cau, vài bao thuốc, 1 gói
bánh, 1 túi kẹo và 1 chiếc phong bì 3 triệu.
Khỏi phải
nói, bố mẹ em tái mặt đến mức nào. Một số người trong họ, không nể nang còn nói
trước mặt cả họ nhà em, bảo, “tưởng thế nào, như này không bằng con nhà bắt cua
bắt ốc không được học hành…”
Em nhìn
bố mẹ tủi hổ với làng xã mà chảy nước mắt vì thương. Em thương bố mẹ bao nhiêu
em bực tức với gia đình nhà trai bấy nhiêu.
Em gọi
hỏi chồng thì anh bảo, bố mẹ anh nói, yêu cầu của nhà gái cao quá, không việc
gì phải thế, ở gần nhà anh , mọi người
làm lễ ăn hỏi rất đơn giản, thậm chí là không cần phong bì. Nhà mình đòi hỏi
phong bì thì chỉ đi 3 triệu và 1 tráp là đủ.
Em giận
giữ tột độ. Gia đình nhà chồng em không nghèo. Hơn nữa, đi hỏi vợ thì phải theo
phong tục của nhà vợ chứ sao lại lấy phong tục nhà mình ra để áp đặt cho nhà
gái?
Như vậy
có phải là chồng em quá nhu nhược hay không? Vì sao đám ăn hỏi của mình mà anh
không được quyền quyết định lại phải vâng lời bố mẹ ?…
Càng
nghĩ em càng thấy cay đắng,, em không muốn về làm dâu con trong gia đình ấy nữa.
Em muốn hủy đám cưới. Mong mọi người hãy cho em lời khuyên để em có quyết định
sáng suốt nhất trong trường hợp này.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét