Những lúc đó, tôi không thể phủ nhận rằng trái tim mình cũng rung động
vì em. Nhưng có lẽ, đó chỉ là cảm xúc nhất thời, vì tôi không có ý định bỏ
Tôi là tiến sỹ kinh tế đang tu nghiệp ở nước
ngoài. Dù mang tiếng là lấy vợ đã 12 năm nhưng số ngày tôi được ở gần vợ chỉ đếm
trên đầu ngón tay. Đa số thời gian tôi đều ở nước ngoài, phần vì công việc, phần
vì tôi phải hoàn thành nhiều chương trình học tập. Tôi còn nhớ sau hôm cưới
nàng được 1 tuần, tôi đã phải khăn gói ra nước ngoài. Ngay đến cả tuần trăng mật,
tôi cũng không thể đi cùng vợ tôi.
Những lần tôi được nghỉ phép, tôi đều đặt vé để về
chơi cùng vợ. Tuy khoảng thời gian đó thật ngắn ngủi nhưng chúng tôi thực sự đã
có những khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Đến năm thứ 3 sau khi cưới, chúng
tôi đã có với nhau một đứa con trai kháu khỉnh. Công việc của tôi ở nước ngoài
rất bận rộn, hơn nữa lại lệch múi giờ nhưng hễ có thời gian rảnh là tôi lại điện
về cho vợ, bảo nàng lên mạng để nói chuyện cùng tôi.
Khoảng thời gian đầu, tôi và vợ rất thắm thiết dù
phải ở xa nhau. Chúng tôi trò chuyện với nhau mỗi ngày, cứ nhìn thấy nàng và
con trai ngồi nói chuyện qua màn hình máy tính với mình, nhiều lúc tôi thương vợ
con đến chảy nước mắt. Nàng là một người vợ tuyệt vời, nàng không chỉ xinh đẹp,
tài giỏi mà còn rất hiền hậu. Gia đình tôi ai cũng khen nàng vì cách cư xử của
nàng khiến ai cũng phải nể phục
(Ảnh minh họa)
Nhưng cuộc sống một mình ở nước ngoài quả là
không dễ dàng gì đối với tôi. Nhất là sau những hôm tan làm, một mình thẫn thờ
trong căn phòng thuê, ăn uống tạm bợ, tôi thấy trống trải vô cùng. Thế rồi
trong những ngày tháng cô đơn ấy, em đã đến bên tôi, cho tôi những cảm xúc mà
tôi chưa từng trải qua.
Em cũng xinh đẹp, tài giỏi, nhưng em là tuýp phụ nữ mạnh bạo, khác hẳn với vợ tôi. Sau lần
gặp tôi đầu tiên, em đã chủ động xin số điện thoại tôi để làm quen. Chúng tôi
đã có những buổi đi chơi rất vui ở bar. Quả thực, ở xứ người, gặp được một phụ
nữ trong nước vừa xinh đẹp, giỏi giang lại vừa có tình ý với mình quả thực là
không dễ. Rồi tôi cũng ngả vào vòng tay em khi nào không biết.
Những ngày tháng sau đó, tôi sống trong dằn vặt.
Thực tâm, tôi yêu và thương vợ con mình lắm, tôi không hề có ý định bỏ nàng.
Nhưng tôi cũng không thể cưỡng lại sức hút của em. Thế là tôi “liều mạng”, ban
ngày thì tranh thủ yêu em, đêm khuya về nhà tôi lại tranh thủ nói chuyện với vợ
con. Tôi nghĩ rằng, mình sẽ chỉ duy trì mối quan hệ với em cho đến khi nào về
nước mà thôi.
Em thì luôn tỏ rõ sự nhiệt thành trong những ngày
tháng yêu tôi. Em không tiếc bất kỳ thứ gì. Dù chưa một lần đứng bếp nhưng khi
nghe tôi nói tôi thèm ăn cơm Việt Nam thì em cũng lọ mọ lên mạng tìm thực đơn,
cách làm rồi tự đi chợ nấu nướng. Những lúc đó, tôi không thể phủ nhận rằng
trái tim mình cũng rung động vì em. Nhưng có lẽ, đó chỉ là cảm xúc nhất thời,
vì tôi không có ý định bỏ người vợ hoàn hảo của mình.
Thế mà em lại không muốn. Em muốn tôi cho em một
danh phận. Em nói với tôi rằng, em đang có thai và em muốn tôi bỏ vợ để cưới
em. Lúc này, tôi mới thấy ghê sợ thủ đoạn của em, bởi tôi đã nói rõ với em rằng,
tôi chỉ muốn có một mối quan hệ ngắn hạn với em và em đã đồng ý, thế mà bây giờ
em lại giở trò đe dọa tôi.
Tôi cắt đứt liên lạc với em bằng cách chuyển chỗ ở.
Thế nhưng 2 ngày sau, tôi nhận được một bức email rất dài của em, em nói rằng,
nếu tôi không có trách nhiệm với em, em sẽ làm to chuyện, sẽ gửi hình ảnh yêu
đương của em và tôi cho vợ tôi, rồi sẽ lên công ty tôi tố cáo “bộ mặt thật” của
tôi cho mọi người biết.
Tôi thực sự tức giận. Đúng lúc đó, tôi thấy hộp
thư đến có thông báo mới. Mở ra thì thấy thư của vợ tôi. Nàng kể chuyện ở nhà,
chuyện con cái cho tôi nghe. Bình thường mỗi tuần nàng sẽ viết cho tôi một bức
email dài. Tôi đọc qua loa rồi quyết định sẽ viết thư trả lời em. Tôi nói với
em rằng, tôi đã xác định là chỉ vui chơi qua đường với em chứ chưa hề muốn bỏ vợ.
Nếu em còn dám làm căng và làm gì ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi thì tôi sẽ
cho em một bài học. Khi nhấn tên người để gửi, tôi không để ý rằng tên email của
em và của vợ tôi đều bắt đầu bằng chữ “H”. Tôi cứ thế click vào địa chỉ và ấn
nút gửi.
Tôi không hề để ý đến chuyện đó cho đến 2 ngày
sau, khi tôi nhận được bức email dài của vợ tôi, đính kèm với bức email mà tôi
đã gửi cho em (tôi đã ấn địa chỉ nhầm mà không hề hay biết). Vợ tôi bảo rằng,
10 năm nay nàng đã chờ đợi tôi trở về, nhưng nàng không nghĩ rằng tôi sẽ phản bội
nàng theo cách đó. Nàng bảo rằng, tôi không cần về nước nữa, mẹ con nàng sẽ tự
lo liệu, tôi nên để tâm sức để lo cho đứa con sắp chào đời của tôi.
Tôi cay đắng vô cùng. Chỉ vì một chút yếu lòng
nơi xứ người, chỉ vì một cú click chuột sơ sẩy mà tôi đã tự tay đánh mất người
vợ hoàn hảo đã chờ đợi tôi 10 năm qua. Hiện tại, tôi thực sự rất buồn phiền và
hoang mang. Tôi nên làm gì để cứu vãn hạnh phúc gia đình bây giờ?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét