Đêm tân hôn, khi Hân mệt nhọc tự mình cởi
áo cưới, gỡ những món đồ trang điểm trên người ra, thì Phong lại xách vali đã
chuẩn bị từ trước, bước ra khỏi cửa.
Hân được nhận vào thực tập trong phòng kinh
doanh của một công ty tư nhân có tiếng ở thành phố. Ngay ngày đầu đến đây, cô
đã bị ấn tượng bởi vẻ lãng tử, hào hoa của Phong – anh trưởng phòng lớn hơn cô
cả chục tuổi.
Có
chút nhan sắc, cộng với lý do cần xin số liệu, học hỏi kinh nghiệm, Hân dễ dàng
tiếp cận Phong. May thay, cô cũng được anh chỉ bảo nhiệt tình, còn dẫn đi gặp đối
tác trong một vài mối quan hệ làm ăn. Hân cảm nhận được rõ ràng đối phương cũng
để ý đến mình, nên chẳng hề giữ ý. Hân nhanh chóng trở thành cô nàng bé bỏng, lẽo
đẽo theo chân Phong suốt cả ngày.
Phong
tỏ ra là một người đàn ông từng trải, rất chiều chuộng người yêu bé nhỏ của
mình. Anh dẫn Hân đi dạo trong các trung tâm thương mại, chi tiền cho những món
đồ hiệu mà Hân từng chỉ biết ước ao. Phong cũng không quên thổi vào tai Hân những
lời có cánh, đại loại như: “Chưa có người con gái nào khiến anh say mê như
em”. Hân ngỡ như đã gặp được bạch mã hoàng tử của cuộc đời mình. Và không
ngại dâng hiến.
Sau
một tháng say men tình, Hân lại được Phong đài thọ một chuyến đi Đà Nẵng nghỉ
mát cùng hội bạn độc thân của anh. Cô hào hứng tham gia, dù có chút lạ kỳ khi
những anh chị đi cùng sống khá buông thả, đa phần các cặp đôi đặt phòng ở với
nhau dù chưa kết hôn.
Ảnh
minh họa
Nhưng
Hân vẫn tặc lưỡi cho qua, bởi chính cô và Phong cũng không là ngoại lệ. Rồi một
tối, khi Hân đang nằm xem ti vi, đợi Phong tắm. Bỗng thấy chiếc điện thoại của
Phong vứt ở giường rung lên, báo có tin nhắn đến. Hân liếc nhìn sang, thì vừa
hay dòng chữ: “Gặp em ở chỗ cũ, 20 phút nữa” hiện lên. Cô rụng rời
tay chân, cố tình cầm điện thoại lên để xem, nhưng vì không biết mật khẩu nên
không thể mở được. Cô cố giữ vẻ mặt bình thản, đợi xem mọi chuyện tiếp theo như
thế nào. Khoảng 5 phút sau thì Phong bước ra, kiểm tra điện thoại, mặc quần áo
và bảo với Hân: “Đêm nay mấy gã hẹn nhau đánh bài. Nếu anh về muộn thì em cứ ngủ
trước đi nhé!”.Ruột gan Hân rối bời khi nghe vậy, nhưng vẫn phải giả vờ dạ
vâng. Rồi khi Phong vừa đi được một lúc, thì Hân cũng vội đi luôn lén theo dõi
Phong.
Trong
ánh sáng lờ mờ, Hân bàng hoàng sửng sốt khi thấy Phong đang cố ôm ghì lấy một
cô gái, dù cô ta giãy giụa phản kháng. Xong như sợ bị phát hiện, Phong ép cô
gái ấy phải đi cùng mình ra phía bờ biển.Hân chết lặng, không dám tin vào những
gì mình vừa nhìn thấy nữa. Cô vỡ tan, nhưng vẫn muốn đi đến cùng, nên lặng lẽ
leo sau họ. Rồi từ giãy giụa, cô gái ấy bỗng hóa ngoan hiền đi theo Phong, hai
người nhanh chóng biến mất vào một nhà nghỉ nhỏ ở gần đó.
Một
mình chết lặng bên ngoài, Hân hiểu chuyện gì đang diễn ra đằng sau ô cửa sổ có
ánh đèn vừa tắt phụt ấy. Phong đẩy cửa nhẹ nhàng, khi đoán chừng Hân đã ngủ. Gã
lên giường, đưa tay vòng qua eo Hân. Hân bất ngờ đẩy tay ra, vùng dậy, gào
lên: “Anh định lừa dối tôi đến bao giờ nữa? Đồ bỉ ổi!”. Phong vờ như không
hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng Hân đã nhanh chóng kể lại những gì mình vừa chứng
kiến, khiến Phong không tài nào chối cãi được nữa.
Ấy vậy
mà, Phong chỉ mất khoảng độ mười lăm phút để giải thích. Rằng cô gái vừa nãy là
Ngọc, người yêu cũ của
Phong. Cô ta đã bỏ Phong để chạy theo Hoàng, bạn thân của Phong vì hắn ta giàu
có hơn. Và khi thấy Phong có người yêu mới, thì cô ta lại tức tối, hẹn Phong ra
gặp để sỉ vả anh bạc tình.
Những gì Phong làm lúc nãy là để cô ta có thể bình tĩnh lại. Chuyện ở nhà nghỉ
cũng chẳng có gì, hai người vào đó chỉ là để tránh mặt mọi người và giải quyết
ân oán mà thôi. Mọi chuyện đã chấm hết. Còn Phong bây giờ chỉ có Hân.
Bao
nhiêu những phẫn nộ của Hân lúc nãy, nay theo Phong mà biến đâu hết. Cô chẳng
hiểu sao lại có thể tin được những lời ấy. Phong gạt nước mắt cho Hân, khiến cô
lại như một con mèo ngoan hiền, nằm gọn trong lòng Phong, nhẹ nhàng an ủi chàng
người yêu có nỗi đau bị phụ tình.
Ít
lâu sau, Phong chết điếng người khi nghe Hân thông báo tin có bầu. Anh nhất mực
bắt Hân phải bỏ thai đi. Nhưng Hân tuyệt nhiên không nghe, phần vì không muốn
làm điều tội lỗi, phần vì cũng muốn được cưới Phong. Phong vừa đẹp trai, đàn
ông, lại giàu có – cô gái nào mà không muốn được làm vợ của anh chứ, Hân tự nhủ.
Rồi khi Phong không đồng ý, Hân liền nói với bố mẹ. Bố mẹ Hân ngay lập tức tìm
đến tận nơi, ép Phong phải làm đám cưới, nếu không sẽ làm cho anh bẽ mặt, sự
nghiệp tan tành.Phong buộc lòng phải làm chú rể.
Nhưng
đêm tân hôn, khi Hân mệt nhọc tự mình cởi áo cưới, gỡ những món đồ trang điểm
trên người ra, thì Phong lại xách vali đã chuẩn bị từ trước, bước ra khỏi cửa.
Phong quay ngoắt thái độ, lạnh lùng nói với Hân: “Tôi đi công tác hai
ngày. Hãy tự lo cho mình!”. Hân khóc như mưa khi bị bỏ lại một mình trong căn
phòng tân hôn. Cô gọi cho Phong, nhưng điện thoại của anh đã ngoài tắt.
Sau
hai ngày, Phong quay trở về vẹn nguyên, nhưng hầu như chẳng nói với Hân lời
nào. Hân lặng lẽ soạn vali áo quần ra cho Phong trong khi anh đi tắm, thì điện
thoại của Phong lại rung lên, báo tin nhắn đến. “Hai đêm vừa qua thật tuyệt.
Cám ơn anh!”, dòng chữ hiện lên trên màn hình khiến Ngọc lại thêm một lần
nữa chết lặng…

0 nhận xét:
Đăng nhận xét