Vợ tôi cái gì cũng tốt, chỉ trừ có tật, cô ấy nghiện facebook hơn nghiện…
chồng.
Tôi không có ác cảm gì với
facebook, vì thực ra bản thân tôi cũng dùng mạng xã hội này.
Chẳng riêng gì vợ chồng tôi, trong thời đại bùng nổ thông tin này, người người
facebook, nhà nhà facebook, đến tụi trẻ con lớp 4, lớp 5 cũng dùng facebook ầm ầm
rồi. Nhưng nghiện facebook đến mức suýt làm gia đình tan nát thì chắc chỉ có
mình vợ tôi.
Vợ tôi là nhân viên văn phòng,
chính vì thế, có thể nói toàn bộ thời gian làm việc với máy tính,
cô ấy hoàn toàn có thể online facebook. Cô ấy thường xuyên cập nhật hàng loạt
các trạng thái lên face, có khi một ngày đăng đến hàng chục cái ảnh và trạng
thái. Buổi sáng dậy cũng phải “check in” chào ngày mới, ăn bữa cơm, uống cốc nước
cũng phải chụp ảnh đăng lên face. Nhiều khi, tôi thấy khó chịu với vợ vô cùng.
Nhiều lần, tôi góp ý thẳng thắn với
vợ, em dạ vâng luôn mồm nhưng đâu lại vào đấy. Chán quá, tôi hủy kết bạn với vợ
để em khỏi tag tôi vào những trạng thái lung tung, khỏi phải cảnh ngày nào lên
facebook cũng đập vào mắt hàng loạt các trạng thái than vãn chán đời của vợ.
|
Ảnh minh họa
|
Cho đến một ngày, hôm đó tôi đang
làm việc thì nhận được điện thoại của
cô bạn thân chơi chung với vợ chồng tôi. Vừa nghe máy, cô bạn hỏi “Có chuyện gì
thế ông ơi, có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, sao lôi nhau lên mạng làm gì”,
Tôi còn đang ngớ người không biết có chuyện gì xảy ra thì cô bạn tiếp lời
“Thôi, lo mà dỗ vợ đi nhé, tôi làm việc đây, hết giờ tôi qua nhà nhé”. Tôi nghĩ
ngay ra, chắc vợ tôi lại đăng cái gì lên facebook rồi, vào trang cá nhân, thấy
cô ấy cập nhật trạng thái mới tinh “Có những người, không phải ta cứ tốt với
họ là họ sẽ đối với ta như thế, nhiều chuyện thật buồn”. Bên dưới là hàng trăm
bình luận mọi người hỏi thăm, còn vợ tôi, cô ấy cứ trả lời kiểu ỡm ờ, nửa vời
càng làm mọi người suy đoán rằng vợ chồng tôi có chuyện.
Tôi gọi điện cho vợ, điện thoại
báo thuê bao, vừa tắt máy thì điện thoại tôi có người gọi đến, là mẹ. Mẹ tôi bảo
“Hai đứa có chuyện gì, mày làm chồng mà thế hả con, đừng có làm cái My lo nghĩ
nữa, nó mà làm sao, mày không xong với mẹ đâu”, nói rồi bà tắt máy, không để
cho tôi kịp thanh minh.
Chiều hôm đó, tôi vừa đi làm về
thì bố mẹ tôi đến, vừa vào nhà mẹ đã mắng tôi xa xả, bảo chắc tôi mải chơi bời
nên vợ tôi mới thế, mẹ còn đe dọa tôi, dám làm con dâu bà buồn nữa, tôi không
xong với bà đâu. Đúng lúc đó thì vợ về, nhìn mặt em phơi phới, thấy bố mẹ tôi,
em hồ hởi “Bố mẹ sang chơi ạ, con vừa đi làm về”. Mẹ tôi thấy vợ, vội vã hỏi
“Con có chuyện gì à, mẹ thấy con Phương (em chồng tôi) nói, chắc thằng Tuấn bắt
nạt con phải không, nói đi để mẹ giải quyết”. Tôi thấy vậy, quay sang bảo vợ
“Cô tự lo chuyện này đi”, rồi đi thẳng lên phòng.
Một lát sau, thấy vợ tôi lên
theo, nước mắt lưng tròng, rụt rè nói “Em xin lỗi, em viết linh tinh thôi,
không ngờ mọi người lại hiểu lầm to chuyện như thế”. Tôi vẫn còn bực mình lắm,
quay sang bảo vợ “Cô thấy ở với tôi khổ quá thì đi nơi khác mà ở cho bớt khổ”,
nói xong cũng thấy mình quá lời, nhưng đang cơn điên nên tôi mặc kệ.
Sáng hôm sau ngủ dây, đã thấy vợ
dậy từ khi nào, tôi xuống bếp, thấy vợ đang hí húi nấu ăn,
nhìn thấy tôi, em cúi mặt, nói “Thôi, đừng giận em nữa, em chừa rồi, lần sau
không dám thế nữa đâu”. Thực ra, ngủ một giấc dậy, cơn giận của tôi đã nguôi hết
rồi, giờ lại thấy vợ như vậy nữa, tôi còn lòng dạ nào mà giận em.
Cũng từ hôm đấy, tôi thấy vợ bớt
nghiện facebook đến 8 phần. Tôi mừng lắm, tự an ủi mình, thôi thì trong cái rủi
cũng có cái may.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét