Tưởng Cường đùa, ai ngờ sau ba lần Yến bỏ
lơ yêu cầu của Cường, đến ngày thứ 4 trở đi cứ tầm 10h đêm, điện thoại Yến lại
rung và người gọi chính là Cường.
Dù đã
làm cùng nhau đến 2 năm nhưng Yến và Cường không biết gì về nhau ngoài tuổi tác
và quê quán. Điều này một phần xuất phát từ lý do Yến khác phòng của Cường và
hai phòng lại chẳng có mối liên quan đến nhau.
Nhưng
quan trọng hơn, Yến cũng là người kín đáo, khép mình, ít tham gia những buổi tụ
tập cùng công ty và cô cũng hiếm khi giao lưu cùng cánh đàn ông bởi suy nghĩ cô
đã có gia đình.
Hàng
ngày, cứ đúng giờ làm việc cô mới có mặt ở cơ quan, làm một mạch đến giờ nghỉ
trưa thì cô lại mang cơm hộp ra ăn và đến chiều hết giờ cô lại vội vàng trở về
nhà lo cơm nước cho chồng con.
Và do
con cô còn nhỏ nên những dịp các anh chị em ở công ty tụ tập cuối tuần hay những
khi cả công ty đi du lịch, dã ngoại, cô đều từ chối.
Cuộc sống
của cô có lẽ sẽ không có gì đáng phàn nàn nếu không có đợt chồng cô đưa con về
quê tận một tuần trong dịp nghỉ phép. Đợt này lại trúng vào dịp công ty cô tổ
chức tri ân nhân viên nhân dịp 10 năm thành lập công ty bằng một chuyến thăm
Côn Đảo.
Lần đầu
tiên, Yến tham dự chuyến đi với công ty trong sự cổ vũ của anh chị em cùng ban.
Và cô đâu ngờ, chính lần đầu tiên đó đã khiến cô mắc một lỗi lầm mà cả cuộc đời
này cô không thể tha thứ cho mình.
Hôm đó,
do nhầm lẫn, Yến không lên chiếc xe dành cho ban mình mà lên nhầm chiếc xe dành
cho phòng kế hoạch. Cô tình cờ ngồi cạnh Cường suốt chặng đường từ nội đô ra
sân bay, sau đó khi lên máy bay hai người lại vô tình ngồi cùng hàng.
Vì cả
hai người cùng quê nên câu chuyện chung giữa hai người rất rôm rả. Kỷ niệm về
tuổi thơ, về quê hương và những mối quan hệ chung đã khiến cả hai nhanh chóng
có cảm giác thân thiết.
Họ trao
nhau số điện thoại như một lẽ giản đơn và thông thường.
Ngay cả
khi Cường nói rằng có vài người đồng hương cũng đang ở ngoài Côn Đảo và rủ Yến
buổi nào đó ra đó gặp mặt cùng, Yến cũng vui vẻ nhận lời.
Sau những
ngày cắm mặt vào máy tính làm việc và đầu bù tóc rối vì chồng con, mấy ngày được
tung tăng dạo chơi, Yến như thể được tháo cũi sổ lồng. Cô điệu đà tô phấn, điểm
son và thả thê diện những bộ đồ chồng tặng mà chưa có dịp mặc.
Vì thế
nên dù đã có hai con nhưng trông Yến phơi phới cứ như gái chưa chồng khiến đám
đàn ông trong công ty không khỏi suýt xoa. Còn Cường thì nửa đùa nửa thật rằng
giá như anh gặp cô trước thì vận may không đến với chồng cô.
Yến vốn
là phụ nữ khá đoan trang. Bao nhiêu năm nay, cô chỉ biết đến chồng và chưa một
lần cô nghĩ đến chuyện ngoại tình .
Ấy vậy nhưng không hiểu sao , trong chuyến đi lần này cô bỗng dưng phải lòng anh đồng
nghiệp…
Sau buổi
hai người tách đoàn đi thăm đồng hương, cả hai đã có “tình một đêm”. Sau đó, Yến
ân hận vô cùng. Ngay sau giây phút mặn nồng đó, Yến yêu cầu Cường giữ kín chuyện
và coi đây là giây phút lầm lỡ.
Tuy
nhiên, khi đó Cường không đồng ý và ỡm ờ rằng: “Cuộc đời này ngắn lắm, chính
chuyên thì… chết cũng là ma”.
Những
ngày sau đó, Cường liên tục nhắn tin, gọi điện cho Yến để nói rằng Yến chính là
người trong mộng bấy lâu nay của mình. Cường bảo Cường không thể không gặp gỡ Yến
nữa tuy nhiên anh sẽ giữ kín mối quan hệ này.
Còn Yến,
sau khi trở về nhà từ kỷ nghỉ, cô luôn mang nỗi ân hận, dày vò bản thân. Cô thậm
chí đổi cả số điện thoại để xóa toàn bộ ký ức cũ và không phải nhận điện thoại
của Cường nữa.
Vậy
nhưng, Cường vốn không phải người giản đơn. Sau nhiều lần không gọi được điện
thoại cho Yến, một buổi trưa, Cường vào tận phòng làm việc của Yến và nói muốn
gặp nói chuyện.
Trong
buổi hôm đó, Cường thẳng thắn trách Yến đã tránh mặt Cường và bảo rằng: “Nếu em
còn tránh mặt anh thì anh sẽ để lộ chuyện cho chồng em biết và chia sẻ với anh
em trong cơ quan”.
Tưởng
Cường đùa, ai ngờ sau ba lần Yến bỏ lơ yêu cầu của Cường, đến ngày thứ 4 trở đi
cứ tầm 10h đêm, điện thoại Yến lại rung và người gọi không ai khác chính là Cường.
Vì yêu
cầu công việc không được tắt điện thoại khi về nhà nên Yến không có giải pháp
nào khác là mở điện thoại. Nhưng đã hơn tuần trôi qua, tối nào cũng vậy khi vợ
chồng vừa vào giấc ngủ cũng là lúc điện thoại của cô rền vang đổ chuông.
Chồng
cô mới đầu còn tin là ai đó gọi nhầm số vợ nhưng sau quá nhiều đêm thức giấc,
giờ anh có chút khả nghi. Thấy chồng trân trối nhìn vào số điện thoại hàng đêm
gọi vào máy vợ mà Yến thấy lòng như lửa đốt.
Sẽ ra
sao nếu một ngày chồng cô tìm ra sự thật và gã đồng nghiệp kia sẽ làm gì nếu cô
tiếp tục từ chối?
Những
câu hỏi trĩu nặng cứ theo cô hàng ngày khiến cô mất ăn mất ngủ. Tiếng chuông điện
thoại cứ như ám ảnh cô mỗi lúc đêm đến và theo cả vào những cơn ác mộng.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét