Những
đồng tiền này là cả gia tài mà chúng tôi tích góp trong suốt bao nhiêu năm tằn
tiện ăn cũng không dám ăn, mặc cũng không dám mặc. Làm sao tôi có thể để anh
mang cho không biếu không cô ta được.
Tôi đã
từng rất sợ cảnh người yêu cũ của chồng tìm đến nhà để gây sự. Trước khi lấy
tôi, anh đã có một mối tình sâu nặng 4 năm. Nhưng khi ra trường, cô ấy chia tay
với anh vì anh quá nghèo, không thể lo cho cô ấy một cuộc sống như cô ấy muốn.
Tôi biết
chồng tôi vẫn còn có tình cảm với người yêu cũ. Đàn ông là thế đấy. Thường họ sẽ
nhớ đến những người phụ nữ gây đau khổ
cho họ. Còn những người phụ nữ đưa lại hạnh phúc cho họ thì đàn ông dễ bỏ qua.
Dù biết
là cuộc sống sẽ khó khăn nhưng tôi vẫn mong có thể cùng chồng xây dựng cuộc sống
hạnh phúc. Tôi hy vọng là sau một thời gian chung sống với nhau, chồng tôi sẽ
có thể quên được người yêu cũ và chung sống hạnh phúc với tôi.
Vợ chồng
tôi mới đầu kinh tế không khá giả gì nên rất tiết kiệm. Hiện tại vợ chồng tôi
đã có một bé trai hai tuổi kháu khỉnh đáng yêu. Nói chung cuộc sống của vợ chồng
cũng có đôi lúc cãi vã nhưng sau đâu lại hoàn đấy. Hễ vợ giận thì anh lại làm
lành nên chúng tôi cũng chẳng bao giờ giận nhau được lâu.
Chồng
tôi là người tốt tính và sống khá tình cảm. Hiện tại vợ chồng tôi vẫn đang thuê
trọ và có ý định dành dụm để vài năm nữa mua chung cư. Chính vì lí do đó mà vợ
chồng tôi ăn tiêu khá tiết kiệm, trừ những khoản cần phải chi cho chồng con ra
thì tôi tuyệt đối tiết kiệm với bản thân. Đã lâu lắm rồi tôi cũng không dám mua
sắm quần áo hay giầy dép. Đôi lúc nhìn thấy bạn bè khoe được chồng mua này nọ,
hay đi nghỉ mát du lịch ở những đâu, tôi cảm thấy cũng có chút chạnh lòng.
Nhưng nghĩ đến tương lai của con cái sau này, tôi chấp nhận cuộc sống có phần
hà tiện của mình.
Cứ hàng
tháng tích góp được đồng nào là tôi lại gửi tiết kiệm để dành mua nhà. Tôi tính
số tiền tích góp cũng đã được kha khá, chỉ khoảng một năm nữa thôi là tôi có thể
đủ tiền để đặt cọc một căn chung cư tầm trung bình rồi.
Tôi những
tưởng cuộc sống của vợ chồng tôi sẽ dần đi vào ổn định. Rồi một vài năm nữa
chúng tôi sẽ có nhà, rồi con cái sẽ học hành gần nhà… Bao nhiêu giấc mơ dang dở
của tôi sẽ dần dần từng bước thực hiện được.
Nhưng ở
đời ai biết được chữ ngờ. Cuộc sống bình yên của vợ chồng tôi bị đảo lộn một
ngày như thế!
Chồng
tôi gọi điện hốt hoảng bảo tôi về nhà đi rút tiền tiết kiệm. Anh cố kiềm chế giọng
để tỏ vẻ mình đang rất bình tĩnh bảo tôi là muốn đầu tư mở công ty cùng với bạn.
Chỗ này vốn rất thân quen, mối quan hệ có sẵn nên làm ăn sẽ dễ dàng.
Tôi thấy
sinh nghi lắm vì chồng tôi xưa nay nổi tiếng hiền lành sao giờ lại nổi hứng làm
ăn buôn bán nên bảo anh cho thêm thời gian suy nghĩ. Tôi hỏi anh buôn bán mặt
hàng gì thì anh cứ ấm ớ chẳng nói được điều nào cho ra hồn cả. Tôi thấy thật vô
lý nên đã âm thầm điều tra.
Hóa ra
lại là chuyện cô người yêu cũ. Hiện giờ cô ta bị bệnh phải đi chạy thận hằng tuần.
Tiền nong chữa bệnh rất tốn kém mà cô ta lại không dư giả gì. Chả hiểu sao cô
ta lại tìm đến anh trong tình cảnh khó khăn này để vay tiền. Tôi biết tính chồng
tôi, không bao giờ biết từ chối ai, nên chắc chắn đã đồng ý cho cô ta vay.
Nói thật,
tôi chả hy vọng gì chuyện cho người yêu cũ vay tiền mà đòi lại được. Những đồng
tiền này là cả gia tài mà chúng tôi tích góp trong suốt bao nhiêu năm tằn tiện
ăn cũng không dám ăn, mặc cũng không dám mặc. Làm sao tôi có thể để anh mang
cho không biếu không cô ta được.
Tối đó
tôi ngồi nói chuyện với chồng. Tôi nói với chồng rằng tôi biết anh muốn lấy tiền
tiết kiệm làm gì rồi. Nhưng tôi kiên quyết không đồng ý vì biết gia đình cô người
yêu cũ của anh không có khả năng trả lại.
Chồng
tôi lúc đầu có chút bối rối xấu hổ. Nhưng anh vẫn nhất định yêu cầu tôi rút tiền
về để đưa cho cô ta. Tôi gào lên với anh rằng: “Nếu tốt đẹp, cô ta đã không bỏ
anh lúc nghèo khó rồi. Giờ bệnh tật thì lại quay lại tìm anh. Cô ta đường cùng,
còn mẹ con em thì không hả?”.
Chồng
tôi cũng nổi khùng lên với tôi. Anh mắng tôi không tiếc lời rằng tôi là người
ích kỷ chỉ biết có tiền, tính mạng người khác cũng không coi trọng. Anh đùng
đùng bỏ nhà đi giữa đêm và cả đêm đó không về nhà.
Tôi
khóc cũng không khóc nổi, giận cũng không thể giận nổi. Quả thật bây giờ tôi rất
rối trí. Tôi không biết mình làm vậy có đúng không nữa? Hay là tôi trích ra một
ít tiền vào thăm cô ta, coi như hỗ trợ cô ta. Chứ đưa tiền cho chồng thì mất cả
chồng và mất cả tiền lúc nào không biết!
Có thể
nhiều người cho rằng tôi xử sự như thế là rất dại. Nhưng cái tôi cần là cuộc sống
bình yên với chồng mình, chứ không muốn quãng đời sau này của chúng tôi lại phải
mặt nặng mày nhẹ chỉ vì cô người yêu cũ của chồng.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét