“Mày là đàn bà, lấy chồng rồi phải theo chồng, đừng có bật lại tao”

Sai lầm lớn nhất của một người phụ nữ chính là khi yêu lại yêu bằng tai. Cũng vì chính những lời yêu bằng tai ấy mà bây giờ tôi đang phải chịu đựng một cuộc hôn nhân tù túng, ngột ngạt với một người chồng vừa khó tính, vừa cục xúc lại lười biếng.
Chúng tôi kết hôn tới nay đã được hai năm. Khi yêu chồng tôi là một người đàn ông lãng mạn, thường hay nói những lời có cánh để làm tôi vui lòng. Nhưng khi chính thức về chung sống với nhau, chồng tôi liền bộc lộ nguyên hình là một người đàn ông gia trưởng, lười nhác.
Chồng tôi đi làm về là chỉ biết lao vào thế giới trò chơi của anh. Bỏ mặc tôi bận rộn với việc nhà cửa, cơm nước, con cái, anh chẳng hề quan tâm. Chỉ biết tới bữa là ra bàn ăn, ăn xong lại vào với trò chơi của anh tiếp.
Không những thế, anh cũng chẳng có công việc ổn định. Tính của chồng tôi là nếu công việc chỉ cần khiến anh không hài lòng một chút là anh sẽ từ bỏ nó ngay. Anh thích thì anh đi làm, không thích thì ở nhà chơi điện tử chứ nhất định không chịu giúp đỡ tôi dọn dẹp nhà cửa. Do lười vận động, lại chỉ ăn rồi nằm một chỗ nên cơ thể của anh ngày càng phì nộn, béo ú với cái bụng tròn ngấn mỡ.
Mặc dù tiền lương từ công việc của tôi đủ sức chăm lo cho cả gia đình nhưng nếu mọi người là tôi, ngày nào cũng phải nhìn thấy cảnh một ông chồng lười nhác, không chịu làm việc, chỉ ngồi chơi game với thân hình ù ì sẽ mệt mỏi, kiệt quệ tới mức nào.
Tôi đã tìm đủ mọi cách để thuyết phục anh đi làm với những lời lẽ ngọt ngào nhất thì anh bỏ ngoài tai. Nếu tôi tức giận mà lớn tiếng một chút thì sẽ lĩnh ngay một cái tát trời giáng từ anh. Anh nói nhà anh giàu có, nhiều đất, nhiều của, anh không cần làm cũng có cái ăn.
Nếu tôi dám nói lại sẽ lĩnh ngay những trận đòn từ anh. (Ảnh minh họa)
Nhớ có lần con bị ốm, tôi phải viện trông con, vừa phải đi làm khiến tôi mệt mỏi và kiệt sức vô cùng. Đã vậy khi về nhà nhìn nhà cửa thì bề rộn, rác thải thì vương vãi khắp mọi nơi còn chồng tôi thì chỉ yên vị trong phòng làm việc với những trò chơi của anh. Mệt mỏi cộng thêm ấm ức, tôi hét lớn: “Có người chồng vô tích sự như anh thì thà tôi ở không cho rảnh nợ”. Anh cũng chẳng vừa, anh lao nhanh ra khỏi ghế chỉ thẳng tay vào mặt tôi mà nói: “Mày là đàn bà, lấy chồng rồi phải theo chồng, đừng có bật lại tao”. Thấy anh nổi giận, tôi không dám nói thêm lời nào nữa vì nếu tiếp tục cãi vã, tôi sẽ lĩnh ngay những trận đòn của anh.
Không những lười nhác, gia trưởng, anh còn mắc bệnh ghen tuông linh tinh. Công việc của tôi đòi hỏi phải son phấn, ăn diện vậy mà cứ hễ thấy tôi mặc đẹp ra đường thì anh lại mỉa mai: “Có chồng, có con rồi còn bày đặt cưa sừng làm nghé”. Thậm chí có hôm anh còn buông lời đe dọa: “Cô mà có ý định lăng nhăng với thằng nào thì đừng có trách tôi ác”.

Tôi thật sự mệt mỏi và chán nản với cuộc sống này lắm rồi. Tôi đã từng có ý định ly hôn nhưng bố mẹ tôi không cho phép bởi truyền thống gia đình tôi chưa từng có cặp vợ chồng nào phải ly dị nhau. Còn bố mẹ chồng tôi thì ra sức năn nỉ, nói rằng tôi đừng bỏ anh, rồi ông bà sẽ khuyên nhủ anh. Nhưng tôi không tin vào sự thay đổi ấy bởi tôi đã hiểu qua rõ con người của chồng tôi. Hơn nữa, con tôi nếu lớn lên mà không có bố sẽ rất thiệt thòi. Tôi hoang mang và bế tắc quá. Tôi có nên tiếp tục cam chịu cuộc sống này hay tìm cách giải thoát cho chính mình đây?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét