Tôi tốt nghiệp cao đẳng tài
chính, ra trường chưa xin được việc nên ở nhà phụ bố mẹ bán hàng, vì nhà tôi có
cửa hàng tạp hóa trong thị trấn. Trong thời gian đó, tôi vô tình quen với
Trung, trong mấy lần anh đến nhà tôi mua hàng.
Tôi tự biết mình là người có nhan
sắc, cao ráo, trắng trẻo, cũng hiền lành. Chính vì thế, nhiều người theo đuổi lắm,
nhưng nghĩ công việc chưa đâu vào đâu nên tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương,
cho đến khi Trung tán tỉnh tôi.
Trung hơn tôi 5 tuổi, đang là
công chức nhà nước, con nhà gia giáo, bố mẹ anh cũng đều là cán bộ nhà nước.
Trung cũng phong độ, mau mồm miệng, lúc nào cũng vui vẻ, cởi mở, dễ gần. Mỗi lần
nói chuyện với Trung tôi đều thấy rất vui.
Sau đó 2 tháng, tôi và Trung yêu
nhau, bố mẹ tôi biết chuyện cũng vui mừng chấp thuận, bởi xét về mọi tiêu chuẩn,
Trung đều rất tốt, không có gì phải phàn nàn.
Trung rất hay đến nhà tôi chơi,
anh tỏ ra lễ phép, nên rất được lòng bố mẹ tôi. Trong thời gian yêu nhau, Trung
luôn quan tâm, chiều chuộng và rất tâm lý. Chính vì thế, tình cảm tôi dành cho
Trung ngày một sâu sắc. Bên cạnh tình yêu,
tôi còn thấy tự hào về Trung. Bởi trong mắt tôi, anh là người hoàn hảo không tì
vết.
Yêu nhau nửa năm, Trung nói đến
chuyện người lớn nói chuyện để làm đám cưới. Thú thực, tôi chưa muốn cưới lúc
này. Bởi tôi còn trẻ, lại chưa xin được việc. Trung nói không cần lo, cưới về bố
mẹ anh sẽ cố gắng thu xếp công việc cho anh. Mà nếu xin đúng chuyên ngành không
được, anh sẽ cho tôi đi học chứng chỉ sư phạm mầm non, mất 3 tháng. Dì ruột anh
là hiệu trưởng trường mầm non, kiểu gì cũng xin được việc cho tôi.
Tôi nói chuyện với bố mẹ, mẹ tôi
nói như thế tốt quá rồi còn gì. Xin việc giờ đang khó khăn, có đứa nó yêu
thương, nó lo cho mình thì còn gì bằng nữa. Vậy là tôi đồng ý.
Mấy hôm sau, bố mẹ Trung sang
nhà tôi nói chuyện, 2 bên gia đình cũng đã định ngày ăn hỏi, cưới xin đâu vào
đấy.
|
Sau đó mấy ngày, nhà Trung có giỗ,
tôi đến chơi. Gọi là chơi nhưng thực chất tôi đến giúp việc làm bếp, vì giờ
cũng không khác gì dâu con, đồng thời cũng gặp mặt họ hàng luôn, vì hôm đó rất
đông họ hàng về giỗ.
Ăn uống, dọn dẹp xong đã quá
trưa, bố mẹ Trung biết tôi mệt nên bảo tôi lên phòng nghỉ ngơi một lúc, chiều
Trung đưa về. Tôi nghe lời nên cũng lên phòng em gái Trung nằm nhờ. Chẳng ngủ
được, tôi lấy điện thoại Trung
nghịch linh tinh. Loay hoay một hồi, tôi tò mò muốn kiểm tra điện thoại người
yêu. Mở phần tin nhắn, đọc đến đâu, tôi bàng hoàng đến đấy.
Trung nhắn tin với bạn của anh, nội
dung tin nhắn nguyên văn như sau: “Được mày ạ, đúng tiêu chuẩn đẹp - ngoan và
ngu luôn”.
Tôi sốc vô cùng, cảm giác tổn
thương khiến tôi giận đến run rẩy cả người. Thật không tưởng tượng được, Trung
lại dùng những ngôn từ thiếu văn hóa đó để nói về vợ sắp cưới của mình. Vậy mà
trước mắt tôi, Trung luôn tỏ ra đàng hoàng, học thức, hiền lành lắm. Đúng là bản
chất con người không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài.
Sau hôm từ nhà Trung về, tôi cứ
nghĩ vẩn vơ mãi, đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới đoạn tin nhắn đó. Tôi phải làm
sao cho hết ám ảnh bây giờ? Trung có yêu tôi thật lòng không, nếu có tại sao
anh nỡ nói về tôi như thế?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét