Tôi từng hãnh diện với gia đình, bạn bè khi nhận được lời cầu hôn của
Tú – người đàn ông vàng 10. Nhưng khi cưới được vài tháng, tôi nhận ra, thứ
mình lấy chỉ là…vàng thau.
Tú công tác trong ngân hàng, còn
tôi là giáo viên mầm non. So với những người trong thị trấn. Tú là người đàn
ông mẫu mực, lý tưởng nhất. Không một cô gái nào không mơ mộng về anh, cũng
không một ông bố bà mẹ nào không muốn con gái mình có một tấm chồng như Tú.
Tú sáng sủa, phong độ, ăn nói rất
lễ phép, công việc của anh ổn định, thu nhập lại cao. Gia đình cơ bản, bố mẹ đều
là cán bộ hưu trí, hiền lành, sống rất chu đáo với bà con lối xóm.
Tôi kém Tú 7 tuổi, chính vì thế,
lúc Tú bắt đầu yêu đương, hò hẹn, tôi vẫn là trẻ con, chưa biết gì. Chính vì thế,
tôi cũng chẳng biết trước tôi anh đã yêu ai, hay quá khứ yêu đương của anh thế
nào, tôi cũng không rõ. Chỉ biết rằng khi tôi tốt nghiệp ra trường, xin được
vào làm tại trường mầm non một thời gian thì Tú làm quen, tán tỉnh tôi.
Trong suốt thời gian yêu nhau, Tú
khiến tôi rất hạnh phúc và mãn nguyện. Rồi khi anh cầu hôn tôi, tôi thấy vô
cùng hãnh diện với gia đình, hàng xóm vì trói được trái tim Tú – người đàn ông
vàng 10. Tôi đã rất hy vọng về cuộc hôn nhân này,
cũng luôn nghĩ mình sẽ hạnh phúc, ai ngờ đâu, khôn ngoan chẳng lại với giời.
Cưới nhau được 3 tháng đầu, Tú rất
chiều chuộng tôi, nhưng đến tháng thứ 4 trở đi, tôi cảm giác Tú không còn cưng
nựng tôi như trước, Vì chúng tôi ở riêng nên không ai quản lý. Cứ tầm 10 giờ
đêm, là Tú lôi bạn bè về nhà, Tú là con nghiện cờ bạc.
|
Ảnh minh họa
|
Những trận sát phạt nhau cứ tiếp
diễn đêm này qua đêm khác. Mới đầu tôi không dám phản ứng gì, nhưng dần dần,
không chịu nổi, tôi bắt đầu thái độ với chồng. Tôi tìm lời lẽ khuyên ngăn, nặng
nhẹ nhưng chẳng ăn thua. Tú chứng nào tật nấy. Có lần, Tú còn tát tôi, bảo cấm
tôi không được can thiệp vào chuyện của chồng.
Tôi bầu bí, nghén ngẩm mệt vô
cùng, nhưng Tú chẳng đỡ đần gì tôi. Thậm chí, tôi còn phải phục dịch anh và đám
bạn nhậu mỗi khi anh kéo bọn họ tới nhà.
Tình cảm vợ chồng cũng nhạt nhẽo
đi trông thấy. Bao nhiêu đêm, chồng mải vùi mặt vào những cuộc đỏ đen, tôi âm
thầm khóc thương cho phận mình.
Rồi đỉnh điểm 1 lần, Tú thua lớn.
Khi tôi từ trên tầng xuống thì bắt gặp anh đang loay hoay mở két sắt. Tôi phát
điên lao vào ngăn cản, trong đấy là số tiền mừng đám cưới và của hồi môn của
tôi, Tú mà thua hết thì chúng tôi lấy đâu ra mà lo cho con. Tôi đẩy Tú ra, vừa
khóc vừa xin Tú hãy tỉnh táo lại. Tú lao vào đẩy tôi ra, cho tôi cái tát như trời
giáng, chỉ tay vào mặt tôi, nói: “Cô cút ngay cho khuất mắt tôi, đừng để tôi
điên lên, biến ngay”.
Tôi ngã ngồi ngay giữa nhà, đưa
tay ôm lấy bụng mà thấy đau đớn vô cùng. Bây giờ tôi phải làm sao đây? Liệu tôi
có nên nói chuyện với gia đình 2 bên không, trước giờ với người ngoài, Tú
vẫn luôn đóng kịch, khiến ai cũng tưởng anh ta tốt đẹp lắm, ai ngờ đâu sống
chung mới biết anh ta đổ đốn thế này. Tôi bế tắc quá, xin hãy cho tôi lời
khuyên?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét