“Tôi cũng từng
nghĩ những người phụ nữ một khi đã ngoại tình thì không thể tha thứ được, họ là
những kẻ phản bội và tự tay phá nát tổ ấm của chính mình…”.
Tôi – một phụ nữ vừa tròn 40 không bao giờ phủ nhận việc
mình ngoại tình.
Thiên hạ cứ ra rả nói tôi là người đàn bà chẳng ra gì, sướng không biết đường
sướng vì rằng, tôi là vợ của một ông chủ doanh nghiệp giàu có nức tiếng cả một
vùng, cả đời ăn sung mặc sướng, chẳng bao giờ phải bận tâm chuyện tiền nong.
Nhưng đâu phải cứ sung túc về vật chất thì con người ta có thể sống hạnh phúc
được.
Đã có một thời, tôi luôn đề cao tư tưởng “trai năm thê
bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ có một chồng” dù là trong xã hội phong
kiến hay hiện đại. Đã là phụ nữ thì tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện “ăn
nem, ăn phở”, phải tuyệt đối chung thủy với chồng dù người đàn ông đó có như thế
nào. Tôi cũng từng nghĩ những người phụ nữ một khi đã ngoại tình thì không thể
tha thứ được, họ là những kẻ phản bội và tự tay phá nát tổ ấm của chính mình.
Nhưng ở tuổi này, tôi ngộ ra rằng, không phải tất cả phụ nữ ngoại tình đều xấu
xa, hư hỏng… nhiều người trong số họ đang phải cầm tù cuộc đời mình trong những
chiếc “lồng son” vẻ ngoài thì lộng lẫy nhưng bên trong là bao nhiêu nỗi khổ và
nước mắt.
|
Ảnh minh họa
|
Người phụ nữ cam chịu trong tôi đã chết dần chết mòn
khi phải chứng kiến cảnh chồng mình công khai cặp bồ. Chồng tôi thành đạt, đạo
mạo, làm chủ cả một doanh nghiệp lớn nên có nhiều cô gái trẻ trung “săn đón”.
Tôi coi điều đó là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng việc ngày nào cũng ăn nhậu tiếp khách đã làm chồng
tôi “hư” từ lúc nào không biết. Chuyện gì phải đến cũng đến khi mà ngày nào anh
cũng triền miên trong hơi men, chồng tôi cặp bồ với một cô sinh viên tiếp thị
bia trẻ trung và biết cách lả lơi.
Tôi cũng sẽ cho qua mọi chuyện nếu chồng mình biết
“chùi mép” khi “ăn vụng” ở ngoài, nhưng mọi chuyện đã vượt quá giới hạn cho
phép. Chồng tôi dẫn cô gái trẻ kia về nhà và làm những chuyện “động trời” trên
chính giường ngủ của hai vợ chồng. Thật bất hạnh cho tôi khi phải tận mắt chứng
kiến những cảnh tượng ghê tởm đó. Mặt đất dưới chân tôi rung chuyển, tôi khóc
lóc trong đau đớn, hờn trách số phận mình trớ trêu. Còn vị hôn phu của tôi vẫn
thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi khi phải
nằm cạnh người đàn ông bội bạc trên chính chiếc giường ngủ của mình những ngày
sau đó.
Những tưởng khi thấy vợ khổ sở, tiều tụy như vậy, ông
chồng giàu có của tôi sẽ chấm dứt hoặc ít nhất là “ý tứ” hơn trong chuyện quan
hệ ngoài luồng kia nhưng không, mọi chuyện vẫn ngang nhiên diễn ra. Tôi rơi vào
trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những lúc quá tuyệt vọng, tôi muốn tìm đến
cái chết như một cách giải thoát cho chính mình.
Tôi gặp lại người yêu cũ thời
cấp ba trong buổi họp lớp cách đây 3 năm. Số phận người đàn ông này cũng bất hạnh
không kém tôi, khi vợ anh bỏ vào Nam chạy theo một người đàn ông khác. Sau dịp ấy,
chúng tôi nối lại liên lạc với nhau, trò truyện và gặp gỡ nhiều hơn. “Tình cũ
không rủ cũng đến” và nhất là khi cuộc hôn nhân của
cả hai đều đã có những vết nứt khó có thể hàn gắn được, chúng tôi trở thành
nhân tình của nhau kể từ đó.
Nếu không gặp lại người yêu xưa kia, rất có thể giờ
này tôi đã phải nhập viện tâm thần vì không có cách nào thoát ra khỏi nỗi bất hạnh
do cuộc hôn nhân tưởng chừng như hoàn hảo của mình mang đến. Sau những nỗi đau
mà bản thân phải trải qua, tôi trở nên dửng dưng với lời đàm tiếu của thiên hạ.
“Ừ thì tôi cặp bồ, ừ thì tôi ngoại tình…”.
Giờ đây tôi cũng không còn nhìn tất cả những người đàn
bà “ăn nem” bằng ánh mắt khinh miệt, coi thường nữa. Rất nhiều người trong số họ
không phải là kiểu người lẳng lơ, họ cũng không chủ tâm phản bội lại người đàn
ông của mình, đúng vào lúc bị dồn đến mấp mé vực sâu thì có người thứ ba đưa
tay kéo họ trở lại.
Trong hôn nhân, không ai mong muốn chuyện đổ vỡ, nhưng
chúng ta hãy khoan kết tội một người đàn bà nào đó dám “cả gan” ngoại tình là
hư hỏng, là thế nọ là thế kia khi chưa nghe hết câu chuyện về cuộc đời họ.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét