Chị cố gắng
nhắm mắt cho qua chuyện đó “mắt không thấy, tai không nghe, tim không đau”
nhưng chồng dẫn cả vợ bé về thì quá đáng lắm rồi.
Anh chị lấy nhau khi chị đã bước sang cái ngưỡng
30, còn anh hơn chị 5 tuổi. Chị không xinh đẹp, không quá gợi cảm được như những
người con gái khác. Chị thuộc tuýp người của truyền thống, mộc mạc và giản dị.
Suốt cuộc đời chị chẳng biết đến son phấn, váy vóc làm đẹp cho bản thân. Chị
tin người đàn ông tinh tường sẽ nhận ra giá trị của người phụ nữ bên cạnh họ.
Chị và anh mến nhau nhưng đó không phải là thứ
tình yêu nồng nàn. Hai người đến với nhau khi cả hai đã quá lứa, quá thì. Họ sống
với nhau bằng tình nghĩa vợ chồng, bằng trách nhiệm gia đình. Cưới nhau về chẳng
bao lâu thì chị mang bầu, chị khóc trong niềm vui và hạnh phúc ngập tràn. Chồng
chị vốn lạnh lùng nhưng cũng nở nụ cười hiếm hoi. Chị tự nhủ sẽ cố gắng chăm
cho con thật tốt, chị mong rằng đứa con sẽ là sợi dây gắn kết tình cảm của hai
vợ chồng hơn.
Thời gian mang bầu, có lẽ do hoocmon thay đổi nên
da chị bắt đầu sạm đi, mụn mọc nhiều hơn. Chị trở nên xấu hơn trước đây nhiều nhưng
chị không buồn vì điều đó. Con chị quan trọng hơn tất cả, chị có xấu đi, cơ thể
có bị tàn phá, xấu xí thì chị vẫn hạnh phúc.
Tình cảm vợ chồng chị vốn đã nhạt nay lại còn nhạt
nhòa hơn. Chồng chị đi tối ngày, chẳng thèm hỏi han chị bầu bí ra sao . Có đôi lúc chị tủi thân, tủi cho phận
mình nhưng nỗi buồn đó nhanh chóng qua đi. Chị cố gắng sống mạnh mẽ hơn để che
giấu đi những nỗi đau của mình.
Ngày chị sinh, chồng chị cũng chỉ ở bên chị đúng
1 ngày rồi đi công tác. Nếu không có mẹ đẻ giúp đỡ chị không biết sẽ xoay sở ra
sao. Nhìn đứa con trai đỏ hỏn trên tay chị ứa nước mắt, con giống bố y như đúc.
Nhưng dường như bố chẳng trân trọng nó.
Một mình chị nuôi nấng, dạy dỗ chăm sóc con trong
căn nhà thiếu vắng hơi đàn ông. Một ngày chồng chị dẫn về một cô gái trẻ, trên
tay bế đứa con, chồng bảo rằng đó là người tình của chồng. Cả hai đã sống với
nhau như vợ chồng chỉ là không có sự công nhận của pháp luật. Chị đau đớn, uất
nghẹn, từ lâu chị biết chồng ngoại tình, chồng bồ bịch, gái gú bên ngoài nhưng
lại không nghĩ đến cơ sự này. Chị cố gắng nhắm mắt cho qua chuyện đó “mắt không
thấy, tai không nghe, tim không đau” nhưng chồng dẫn cả vợ bé về thì quá đáng lắm
rồi.
Con riêng của chồng mới được hai tháng, còn con
chị được 3 tháng. Người chồng vô tâm lại còn bắt chị cung phụng, chăm sóc hai mẹ
con cô ấy đến nơi đến chốn. Chị đau lòng, cắn răng chịu đựng, chị không thể bỏ
đi bây giờ, con chị còn quá nhỏ. Chị không có nơi nào để bấu víu, chị đành nhịn
nhục mà chăm sóc cho người tình của chồng. Được thể cô ta làm mình làm mẩy đủ
điều với chị, chị vẫn cho qua.
Hàng đêm nhìn con ngủ, chị cắn răng khóc thầm. Chị
khóc cho số phận mình bất hạnh. Chị hỏi chồng tại sao lại đối xử với em như vậy,
em có lỗi gì sao? Chồng chị xơi xơi quát vào mặt: “Cô xấu xí như này tôi lấy về
làm vợ là may cho cô lắm rồi. Xấu như cô ai mà yêu thương nổi cơ chứ, mỗi lần nằm
bên cô tôi phải nghĩ tới tình nhân của mình mới có thể ngủ ngon được”. Từng lời
anh nói như mũi dao găm vào tim chị.
Vì chị xấu nên chẳng được chồng yêu thương, vì xấu
nên chị chẳng có quyền gì mà đòi hỏi chồng phải chung thủy. Vì chị xấu nên phải
chấp nhận chuyện chồng bồ bịch, lăng nhăng. Vì chị xấu nên chẳng thể có được một
mái ấm hạnh phúc. Biết làm sao được khi sinh ra chị không thể chống lại tạo
hóa.
Chị sẽ tìm cho mình lối đi riềng chị sẽ không cam
chịu cuộc sống tủi nhục như vậy nữa. Chị sẽ ra đi để chồng được sống bên cạnh
cô vợ trẻ trung, xinh đẹp. Có như vậy người đời sẽ chẳng thể chê bai gì anh ta
nữa, anh ta sẽ được toại nguyện như những gì anh ta muốn.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét