Tôi là thằng đàn ông thất bại, nhìn vợ mình trong vòng tay người đàn
ông khác mà tôi cắn răng chịu đựng trong đau khổ, tôi không có tư cách gì ghen
tuông với cô ấy.
Linh - vợ tôi từng là hoa khôi của
trường đại học nơi chúng tôi theo học. Xung quanh cô ấy lúc nào cũng có rất nhiều
vệ tinh theo đuổi. Tôi cũng là một trong số đó, nhưng tính tôi nhút nhát, yêu
mà không dám ngỏ lời.
Thời gian trôi đi, tôi lúc
nào cũng âm thầm dõi theo em, tình yêu cũng
lớn lên theo năm tháng nhưng tôi vẫn không có đủ dũng khí để thổ lộ với em. Mãi
cho đến một ngày, ông trời đã cho tôi cơ hội.
Hôm đó trời mưa to lắm, tôi và em
cùng đi lấy xe, thấy em cứ đi đi lại lại rồi nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã. Biết
em không mang áo mưa, tôi lấy hết can đảm đến chỗ em và nói: “Linh không có áo
mưa đúng không? Cầm của Tú này, nhà Tú gần”. Linh còn đang ngạc nhiên, chưa kịp
để linh nói gì, tôi giúi vội vào tay em rồi quay xe đi thẳng.
Ngày hôm sau, khi tôi đang hì hụi
làm nốt bài tiểu luận, bỗng thấy có người đứng trước mắt mình. Linh chìa chiếc
áo mưa được gấp gọn gàng cho tôi, em nói: “Cảm ơn Tú nhé, lát rảnh không, học
xong Linh mời Tú đi uống nước nhé”.
Sau lần đấy, tôi và Linh gần gũi
hơn, thân mật hơn. Ngày tôi lấy hết dũng khí tỏ tình, Linh phì cười rồi nói: “Cậu
không biết tớ cũng thích cậu sao?”. Nghe Linh nói vậy, tôi hạnh phúc đến phát
điên, ôm em vào lòng, tôi tự hứa sẽ yêu thương em mãi.
Ra trường, chúng tôi nhanh chóng
tìm được việc, đám cưới cũng được tổ chức sau đó không lâu. Vợ chống tôi ở
riêng, cuộc hôn nhân hạnh
phúc, đầm ấm, yên bình.
Khi vợ tôi sinh con được
hơn 1 năm cũng là lúc tôi phấn đấu lên vị trí tổ trưởng. Tuy không có gì to tát
nhưng cũng có vị trí trong cơ quan. Tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều đối tác, thoải
mái bộc lộ năng lực của mình.
Có thêm thu nhập, đi nhiều, gặp
nhiều, tôi từ một người hiền lành bỗng thay tính đổi nết. Rồi ma đưa lối quỷ dẫn
đường thế nào, tôi ngoại tình.
Đó là cô sinh viên thực tập ở cơ
quan tôi, trẻ trung, xinh xắn. Thú thực, tôi không phải yêu đương gì, mà chỉ là
say nắng nhất thời, đàn ông ai chẳng ham của lạ. Tôi chưa bao giờ có ý định kéo
dài mối quan hệ đó, với tôi, gia đình vẫn là quan trọng nhất.
Thế nhưng, tôi chưa kịp chấm dứt
với cô bé đó, thì vợ tôi đọc được tin nhắn trong điện thoại.
Em đau khổ, khóc lóc. Tôi xin lỗi, giải thích nhưng vợ không nghe, em thẫn thờ
như người mất hồn. Sau hôm đó, vợ tôi không ăn, không ngủ, cứ nằm cả ngày, chẳng
nói chẳng rằng, ốm sốt li bì. Tôi hối hận lắm, sợ vợ làm sao, tôi xin nghỉ
phép ở nhà với vợ, nhưng em không nói năng gì với tôi.
|
Ảnh minh họa
|
Được 1 tuần, vợ tôi thu dọn quần
áo, bế con về ngoại, mặc cho tôi cầu khẩn. Em nói, em không tin tôi nữa, nhìn
thấy tôi, em lại muốn chết đi cho xong. Tôi biết mình đã làm em tổn thương sâu
sắc lắm, sợ em nghĩ quẩn, tôi buộc phải để em về bố mẹ đẻ.
Sau hôm đó, tôi cứ đi làm về là lại
sang nhà em ngồi lỳ. Mẹ em ghét tôi, mắng rồi đuổi tôi về vì làm con gái bà khổ.
Chỉ có bố em hiểu tôi, ông nói, đàn ông sa ngã nhưng biết đường quay về thì có
thể tha thứ được. Chắc giờ con gái ông quá đau khổ nên mới thế, từ từ ông sẽ
khuyên bảo giúp tôi. Tôi nói, tất cả nhờ bố vậy.
Hơn 1 tháng sau, nhờ sự tác động
của bố và tôi cũng chân thành chuộc lại lỗi lầm, Linh đồng ý bế con về nhà. Từ
hôm đó, tôi ra sức chăm sóc em, muốn chuộc lại lỗi lầm và niềm tin nơi vợ.
Nhưng Linh khác lắm, em không còn tỏ ra yêu thương gì tôi nữa, cả ngày em chẳng
nói gì với tôi. Dù rất buồn, nhưng tôi biết là do Linh chưa quên được chuyện cũ
nên mới vậy. Tôi tin, chỉ cần tôi kiên trì, sẽ có ngày em bỏ qua cho tôi.
Một ngày, tôi đi làm về muộn, lúc
đó đã gần 9h tối. Giữa đường xe hỏng, tôi đành vứt xe trong quán sửa rồi cuốc bộ
về nhà. Về đến đầu ngõ, thấy có chiếc ô tô dựng ngay ngoài. Tôi tò mò không biết
của ai, bước vào gần cổng. Tôi choáng váng khi thấy Linh đang đứng cùng 1 người
đàn ông khác. Dưới ánh đèn vàng vọt, tôi thấy Linh khóc, người đàn ông ấy
ôm choàng lấy Linh, sau một thoáng vùng vằng chống cự, Linh ngã vào vai người ấy…
Tôi đau đớn gần như đứng không vững
nữa. Tấn bi kịch vừa chứng kiến khiến tôi suy sụp hoàn toàn. Người đàn ông đó
xoay người về phía tôi, là Đức – cậu bạn cùng lớp ngày xưa, Đức đã từng theo đuổi
Linh suốt những năm đại học.
Nước mắt rơi mặn chát chảy xuống
môi tôi. Cảm giác thất bại của một thằng đàn ông khiến tôi như muốn ngã quỵ.
Tôi quay lưng thất thểu bỏ đi, là chính tôi đã đẩy cuộc hôn nhân này vào ngõ cụt.
Có lẽ Linh đã quá đau khổ vì tôi
nên đã yếu lòng trước Đức. Là tôi đã giết chết tình yêu của vợ. Tôi phải làm gì
bây giờ đây, tôi thực sự rất yêu em, tôi không muốn mất vợ, không muốn mất con,
không muốn gia đình tôi tan nát, tôi phải làm sao bây giờ, xin hãy giúp tôi?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét