Sau sinh, vợ tôi không tắm gội, không đánh răng, mùa hè không bật quạt,
điều hòa… sau một tháng thì cô ấy đã “bốc mùi” kinh khủng, tôi chẳng dám đến gần.
Tôi nghĩ, gọi vợ là “nái sề” chắc cũng không có gì
quá, với tình trạng của cô ấy hiện giờ. Tóc dày và dài, để lượt thượt, rụng khắp
nhà, ăn cơm canh cũng ăn cả tóc. Cô ấy sinh mổ nên
nằm nhiều, bữa cơm cũng mang đến tận giường. Khi mang bầu vợ
tôi tăng 20kg, sau sinh được tẩm bổ, toàn canh móng giò đu đủ, chân dê, chân
chó… lại ít vận động nên thân hình trở nên quá khổ so với trước.
|
Sau sinh vợ tôi trở nên "quá khổ" do tẩm bổ.
Hình minh họa.
|
Phòng lúc nào cũng đóng cửa, bí, ẩm… sợ nhất là việc
kiêng cữ không tắm gội, đánh răng của vợ khiến tôi không dám đến gần. Tôi bị
trách là ông bố tồi, khi cứ tối đến là ôm gối ra phòng khách ngủ, để vợ nằm với
con một mình. Nhưng thú thật là tôi không thể ngủ được nếu nằm cùng. Từ khi có
bầu, cô ấy tự dưng ngủ ngáy, giờ thêm việc người ngợm cả tháng không vệ sinh,
mùa hè nóng cũng không được bật quạt… tôi thật sự không thể chịu đựng nổi.
Tôi thương vợ, nhiều khi bảo vợ là cứ tắm gội đi, dùng
nước nóng, đóng cửa kín là được, nhưng cô ấy gắt lên, nói là tôi không kiêng cữ
cho vợ, sau này già chỉ vợ là khổ. Nếu không kiêng, sau này bị hậu sản, tay
run, không tự chủ được lời nói, thậm chí còn “tè” ra quần. Tôi nghe vậy thì
cũng tá hỏa, đành để tùy vợ quyết định.
Nhiều khi vợ khóc, nói tôi vô tâm, lạnh nhạt. Tôi chẳng
biết nói sao, cũng chẳng dám nói thẳng là người em “kinh quá”. Chỉ biết ngày
ngày làm tròn bổn phận người chồng, người cha và không để cô ấy phải nhúng tay
làm bất cứ việc gì.
Đàn ông, kiêng “chuyện ấy”
từ hồi vợ mang bầu, rồi lại sau sinh, tôi vật vã cố gắng chịu đựng. Nhưng rồi
chẳng chịu mãi được, tôi lần đầu tìm đến mấy em cave, nghe nói là sinh viên
“làm thêm”. Tự nhủ một lần, rồi tặc lưỡi 2 lần… thành ra thói quen, rồi “nghiện”,
một tuần có khi vài lần. Tôi có list các số điện thoại để
lúc nào tranh thủ được là gọi, hoặc em này bận thì có em khác. Tất nhiên, tôi
toàn lưu tên cơ quan để tránh bị phát hiện. Tôi tự cho phép mình “hư hỏng” đến
khi vợ hết kiêng cữ.
Thế nhưng, khi vợ hết kiêng cữ rồi, tôi lại đâm ra ám ảnh
với vợ, chẳng muốn đến gần. Mỗi khi ôm vợ, tôi lại cảm thấy cái mùi nồng nồng,
chua chua… và thực sự không còn cảm hứng để làm bất cứ chuyện gì, ngay cả việc
hôn vợ tôi cũng thấy sợ.
Tôi cảm thấy rất có lỗi, nhưng không biết phải làm thế
nào, cũng không thể dừng lại những buổi vụng trộm của mình. Đã có lần tôi xóa sạch
hết số điện thoại, nhưng rồi các em lại gọi đến… thế là, lại tặc lưỡi làm liều.
Tôi yêu vợ, thương vợ nhưng không dám đến gần, không dám
ái ân tình cảm… tất cả là do cảm giác của tôi về thời kiêng cữ của cô ấy quá
kinh khủng. Tôi không biết phải làm sao bây giờ?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét