Đêm cuối vợ chồng bên nhau, ôm tôi vào lòng, chồng nhắc nhở: “Anh bảo
thật, sang đó nếu gã lắm tiền nào nó mê, cứ ỡm ờ em ạ, chả tội gì…”
Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ, có một đứa con nhỏ
chật vật trên thành phố của chúng tôi đã thay đổi khi tôi nhận được quyết định
ra nước ngoài tu nghiệp. Tôi được chính công ty cử đi. Trong số rất nhiều nhân
viên, chỉ có tôi và vài người nữa được chọn. Thực sự nó là một niềm vui không
chỉ vì tôi được tin nhiệm mà còn là cơ hội để thay đổi cuộc sống vốn khó khăn của
tôi và chồng.
Tôi lấy chồng năm 23 tuổi, khi đó tôi mới ra trường
được vài tháng. Tôi yêu anh và xác định lấy anh làm chồng dù quê quán hay đứa
xa nhau, đã vậy nhà anh cũng không khá giả. Nhưng quả tình, khi chúng tôi quyết định cưới
là bởi vì tôi trót có bầu chứ lúc đó hai đứa chưa định kết hôn.
Lấy nhau khi cả hai còn quá trẻ, gia đình đôi bên
đều khó khăn, mới chỉ chồng tôi có việc làm còn tôi thì chưa nên kinh tế của
hai đứa vô cùng khó khăn. Lăn lộn nơi thành phố với đứa con nhỏ vừa ra đời,
chúng tôi đã rất cơ cực. Sau khi sinh con xong, tôi ngay lập tức xin đi làm. Vì
tôi rất tự tin vào trình độ chuyên môn của mình nên tôi cũng nhanh chóng có được
một công việc như ý.
Hơn 2 năm đi làm, tôi khẳng định được bản thân và
kết quả là được lựa chọn cho ra nước ngoài học 2 năm về phục vụ công ty. Đi
cùng đợt với tôi còn có vài người nữa. Nhưng khi tôi nhận quyết định, bố mẹ chồng
gây khó dễ không muốn tôi đi vì con còn nhỏ. Chính chồng tôi đã ra sức động
viên tôi đi, anh sẽ thay tôi chăm sóc con cái.
Tôi cảm động vì sự hi sinh của chồng bởi tôi biết
điều này sẽ khiến anh thiệt thòi. Chính vì thế tôi tự nhủ sẽ cố gắng thật nhiều
để chồng, con không phải khổ. Tôi không biết sự thật đằng sau sự ủng hộ của chồng
lại là những toan tính cay độc.
Đêm cuối trước khi tôi ra nước ngoài 2 năm, hai vợ
chồng nằm với nhau, chồng tôi dặn dò: “Em sang đó, cứ để ý xem có thằng nào
giàu giàu mà nó mê thì cặp kè với nó. Ở bên đấy, ai biết mà sợ. Mình cũng chồng
con rồi, trinh nữ gì nữa đâu mà sợ mất giá. Cặp với nó 1, 2 năm, moi tí tiền về
rồi vợ chồng mình sẽ đỡ khổ. Chứ anh tính em đi học thôi, cũng chẳng co thời
gian kiếm tiền thêm bên ngoài mà cứ thế thì bao giờ vợ chồng mình mới giàu được,
mới mua nổi cái nhà chui ra, chui vào”.
Tôi chết lặng khi nghe chồng nói. Cả đêm đó tôi
khóc suốt. Chồng cứ tưởng tôi nhớ gia đình nhưng thực ra vì tôi hận. Chồng tôi
coi tôi chẳng khác gì một công cụ kiếm tiền. Anh muốn tôi dùng chính thân xác của
mình – người cùng anh đầu gối tay ấp để moi tiền đàn ông. Thật thô bỉ!
Giờ thì tôi đang sinh sống tại nước ngoài nhưng
nghĩ đến gia đình, đến chồng, tôi không còn cảm thấy hạnh phúc và muốn cố gắng
nữa. Tôi băn khoăn không biết khi về nước, tôi còn có thể yêu anh ấy và tiếp tục
chung sống hay không.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét