"Ly hôn đi, anh
không thể chịu đựng được nữa rồi. Anh chẳng có ai cả. Chỉ là anh không chịu nổi
một bà vợ giám đốc như em thôi".
Người
ta nói không sai, “giàu vì bạn, sang vì vợ”. Và chỉ có những kẻ trong cuộc như
tôi mới thấm thía hết được ý nghĩa của cái sự “sang vì vợ ấy”. Chúng tôi mới kết
hôn được 3 tháng, tưởng chừng đây sẽ là những chuỗi ngày hạnh phúc nhất của cuộc
đời nhưng nào ngờ…
Câu
chuyện tình yêu của tôi và vợ bắt đầu khi tôi vào làm nhân viên ở công ty vợ quản
lý. Một người có tài như tôi nhanh chóng được cất nhắc vào vị trí trưởng phòng.
Sau một thời gian làm việc, tôi và cô ấy dần cảm mến nhau rồi quyết định tiến tới
hôn nhân. Ai cũng nói tôi tốt số, lấy được vợ đẹp lại giỏi giang, tháo vát. Bố
mẹ tôi mừng ra mặt, bản thân tôi cũng thấy tự hào, hãnh diện.
Nhưng
rồi con đường làm chồng sếp của tôi không đơn giản và trải nhiều hoa hồng như
tôi tưởng tượng.
Buổi
tiệc chiêu đãi của công ty đối tác được tổ chức vô cùng hoành tráng, tôi sánh
đôi bên vợ trong niềm hân hoan bước vào. Gặp bên đối tác , vợ giới thiệu tôi là
chồng cô ấy mà vẫn không quên đi đi kèm câu:
- Anh ấy còn là nhân viên dưới dưới quyền của tôi nữa.
Tôi
bỗng thấy sĩ diện của một người đàn ông trong mình bị tổn thương.
Đó
chỉ là công việc, còn vấn đề gia đình mới thực sự khiến tôi thất vọng khi vợ
tôi muốn làm sếp ngay cả khi ở nhà. Câu đầu tiên khi về nhà mà cô ấy nói với
tôi là:
-
Hôm nay em mệt quá, bao nhiêu là việc.
Tôi
biết vì cô ấy là sếp, nhiều công việc nên căng thẳng, mệt mỏi là chuyện bình
thường và tôi ra sức chịu nhịn, chăm sóc cô ấy. Nhưng dường như tất cả mọi sự cố
gắng của tôi cũng không có ý nghĩa gì khi cô ấy coi tôi là nhân viên ngay cả
khi ở nhà. Việc nhà, cô ấy không quan tâm mà giao phó hết cho tôi chỉ vì tôi về
sớm hơn cô ấy. Lấy chậm một cốc nước mà cô ấy nói như thể tôi đang là nhân viên
dưới quyền . Cô ấy cho rằng công việc của cô ấy nhiều hơn tôi, tôi phải có nhiệm
vụ chăm sóc, phục vụ cô ấy. Lúc nào cô ấy cũng mang chuyện công việc ra để so
bì với tôi, tôi thực sự thấy mệt mỏi.
Chán
nản, buồn phiền, tôi qua nhà người bạn thân vài hôm. Điện thoại đổ chuông, vừa
nhấc máy tôi đã nghe thấy giọng nói quạt nạt, trịnh thượng quen thuộc:
- Anh đi đâu mà đêm qua không về, có về ngay không thì bảo.
Tắt
máy rồi, tôi chợt nghĩ có vợ làm giám đốc “sướng” thật.
Tắt máy rồi, tôi chợt nghĩ có vợ làm giám đốc sướng thật. (Ảnh
minh họa)
Về
tới nhà, sau hồi chuông, tôi nghe rõ cả tiếng bước chân huỳnh huỵch cùng câu
nói đầy giận dữ khi cô ấy ra mở cửa cho tôi. Vừa bước chân vào phòng, chẳng
hỏi han tôi lấy một câu, cô ấy đã trút xuống tôi mọi bực tức rằng mấy ngày nay
tôi đi đâu? Tại sao lại nghỉ việc không
lý do, báo cáo không nộp và rằng tôi sẽ phải giải trình trước công ty về mọi việc.
Vấn đề công việc dừng lại, cô ấy quay luôn sang chuyện nhà của như một cái máy
được lên sẵn lịch làm việc. Tại sao tôi lại để nhà cửa bẩn thỉu, bát đũa không
rửa, quần áo không giặt. Đợi cô ấy dừng lời, tôi chìa ra tờ đơn ly dị.
Thoáng
chút bàng hoàng nhưng rồi cô ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô ấy trách móc
tôi có người khác ruồng bỏ cô ấy. Lúc này, cảm xúc bị dồn nén quá lâu trong tôi
đã vỡ bờ:
- Anh
xin lỗi, anh không thể chịu đựng được nữa rồi. Anh chẳng có ai cả. Chỉ là anh
không chịu nổi một bà vợ giám đốc như em thôi. Anh biết, trong công ty em là sếp
của anh nhưng về nhà em là vợ anh. Anh cần một người vợ đúng nghĩa, biết tôn trọng
anh. Dù thế nào thì em cũng đã yêu và chấp nhận lấy anh nhưng sao lại đối
xử với anh như thế. Anh cũng có lòng tự trọng của một thằng đàn ông chứ.
Đặt
lên tay cô ấy tờ đơn xin ly hôn, tôi bước ra ngoài trong sự ngỡ ngàng đến im lặng
của cô ấy nhưng không hiểu sao lại thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng đến lạ.
Thế
mới biết là vợ chồng phải biết tôn trọng nhau, thông cảm và chia sẻ mọi chuyện cho
nhau, đừng nên tính toán so đo ai hơn ai và ai làm được gì cho ai. Phải biết
trân trọng những gì mình đang có để ngày mai khi ta nghĩ lại sẽ không phải hối
hận và thấy có lỗi với một ai đó.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét