Mới cưới được hơn một
năm và chưa kịp đón niềm vui con đầu lòng chào đời, tôi đã phải cay đắng chứng
kiến sự phản bội của chồng mình, một sự thật nghiệt ngã mà tôi dù có nằm mơ
cũng không thể nghĩ rằng chồng mình trơ trẽn đến như thế.
Tôi là nhân viên của một siêu thị bán đồ nội thất,
còn anh là tài xế của một công ty chuyên cung ứng hàng hoá cho siêu thị nơi tôi
bán hàng. Một vài lần gặp gỡ khi vận chuyển, giao nhận hàng hoá đã khiến chúng
tôi để ý và có cảm tình với nhau. Anh hơn tôi 5 tuổi, dù làm tài xế, nghề vốn
được mệnh danh là “đào hoa” nhưng qua quá trình tiếp xúc cũng như nhận xét của
anh em trong công ty, tôi thấy anh là người hiền lành, chân thật và sống rất
tình cảm.
Tìm hiểu đi lại được gần một năm thì chúng tôi tổ
chức đám cưới, vì kinh tế cả hai gia đình đều không mấy dư giả nên vợ chồng tôi
vẫn phải đi thuê nhà, một căn hộ chung cư mi ni ở ven thành phố.
Dù khó khăn nhưng nhà tôi lúc nào cũng đầy ắp tiếng
cười của hai vợ chồng, anh luôn động viên tôi cố gắng dành dụm để mua được nhà,
“thoát” cảnh nhà thuê sập xệ.
Khi tôi có bầu, niềm hạnh phúc của hai vợ chồng
càng nhân lên gấp bội, anh giành hết việc nhà hầu như không để tôi đụng chân mó
tay vào. Ngày trước thỉnh thoảng anh cũng đi nhậu cùng bạn bè, nhưng giờ cứ hết
ca làm là anh về nhà, đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Nhiều hôm anh còn tìm
mua các tạp chí về bầu bì, cách chăm sóc con, cách tập thể dục cho bà mẹ sau
sinh… về cho tôi đọc.
Sự tận tình chăm sóc và tình cảm của anh khiến
tôi thấy mình luôn được sống trong niềm hạnh phúc. Nhiều lần tôi không giấu nổi
sự hãnh diện với bạn bè khi được chồng yêu thương hết lòng như thế.
Tin và yêu chồng nên tôi chưa bao giờ ngờ tới việc
mình lại phải tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình phản bội vợ, oái oăm và trớ
trêu là sự việc diễn ra ngay tại bệnh viện phụ sản, khi chồng đưa tôi đi khám
thai.
Đó là cuối tuần vừa rồi, tranh thủ ngày nghỉ, tôi
nói với chồng đưa tôi đi khám thai và mua sắm một vài thứ đồ chuẩn bị cho em
bé, kẻo ít nữa bầu to nặng nề. Khác hẳn sự nhiệt tình lâu nay, nghe tôi nói vậy,
chồng tôi trầm giọng xuống bảo anh có tý việc trên công
ty, cần phải qua đó để giải quyết.
Do đường đến công ty anh chạy qua bệnh viện nên
tôi nói anh chở tôi đến bệnh viện rồi anh đến chỗ làm, xong việc quay lại đón
tôi. Chồng tôi dắt xe ra sân nhưng có vẻ không mấy bằng lòng. Trên đường đi,
anh có điện thoại liên tục, cuộc nào cũng chỉ nghe anh nói “dạ dạ, sẽ tới
ngay”. Thắc mắc hỏi chồng, anh phẩy tay rồi mắng tôi “em lo chuyện bao đồng từ
bao giờ đó, lo thân em đi”, làm tôi tròn mắt về cách cư xử của chồng, điều từ
trước tới nay chưa hề có.
Đến cổng khoa khám bệnh, khi tôi đang loay hoay xếp
sổ y bạ chờ lấy số thứ tự, tôi thấy chồng đứng nhấp nha nhấp nhổm như có việc
gì cần kíp, nghiêm trọng lắm.
Rồi một chiếc xe taxi đỗ xịch trước cửa khoa
khám, từ xe bước ra một phụ nữ trẻ, bầu to vượt mặt đang nhăn nhó vì những cơn đau chắc
đã đến ngày sinh. Đang thắc mắc sao đàn bà đi đẻ
mà lại chẳng thấy có người thân khi nhìn anh lái taxi tay xách nách mang mấy
cái làn quần áo, túi bỉm giúp người phụ nữ thì tôi thấy chồng mình lao tới bên
cạnh bà bầu ấy, quýnh quáng dìu cô ta đưa vào phòng cấp cứu.
Mắt tròn mắt dẹt chẳng hiểu tại sao, tôi vội vàng
đi theo thì nghe trọn vẹn cuộc nói chuyện của người đàn bà ấy và chồng tôi “em
báo anh từ sáng là em đau bụng, chắc sắp sinh mà sao mãi anh không tới vậy? Lúc
yêu đương anh hứa hẹn đủ điều, giờ bụng mang dạ chửa thì định tính đường chuồn
phải không?”
Chồng tôi vừa phe phẩy quyển y bạ quạt cho cô ta,
vừa nhăn nhó nói “vợ anh đang tự nhiên lại đòi đưa đi khám thai, lằng nhằng mãi
mới đi được. Thôi em vào đây là yên tâm rồi, để anh lo”.
Từng lời từng chữ của họ như những nhát dao cứa
vào tôi, đau nhói. Mới cưới được hơn một năm và chưa kịp đón niềm vui con đầu
lòng chào đời, tôi đã phải cay đắng chứng kiến sự phản bội của chồng mình, một
sự thật nghiệt ngã mà tôi dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ rằng chồng mình trơ
trẽn đến như thế.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét