Chồng tôi – Hải, nổi tiếng vì hiền lành như đất. Cũng bởi anh hiền quá
nên tôi phận làm vợ mà như làm chồng.
Ngày chúng tôi kết hôn, ai cũng bảo
tôi may mắn, lấy được ông chồng hiền lành như đất. Tôi thấy mình cũng may, dù
sao lấy chồng hiền lành, khù khờ chút vẫn hơn. Vừa không lo chồng thượng cẳng
chân, hạ cẳng tay, lại không phải lo giữ chồng.
Về sống với nhau, Hải vẫn hiền
như thế, tính khí anh ôn hòa. Với vợ con lúc nào cũng nhất mực nhẹ nhàng, chiều
chuộng. Từ khi cưới nhau về cho tới khi tôi sinh cu Bin, Hải chưa từng bao giờ
nổi cáu với tôi. Lúc nào xích mích, có giận lắm cũng chỉ yên lặng cho qua.
Trong nhà, mọi chuyện lớn bé đều
do tôi quyết định, chồng lúc nào cũng hỏi ý kiến tôi. Từ việc bé đến việc lớn.
Tôi nói gì chồng cũng làm theo răm rắp. Chồng tôi không sợ vợ, mà chỉ vì chồng
hiền quá nên tôi “bắt tinh” được mà thôi.
Hàng xóm láng giềng ai cũng tấm tắc
khen chồng tôi hàng độc. Chỉ có tôi là dửng dưng. Nhiều khi còn thấy chán vì chồng
mình cù lần, khù khờ quá, thành ra chậm chạp.
Cũng chính vì chồng thế nên tôi
chẳng bao giờ lo lắng chuyện mất chồng. Khi mà các chị em phụ nữ khác lúc nào
cũng nơm nớp lo chồng mình ong bướm bên ngoài thì tôi hoàn toàn yên tâm. Bởi
tôi nghĩ chồng tôi chẳng bao giờ ham hố, léng phéng gì bên ngoài cả.
Có mấy đứa bạn đồng nghiệp đến
nhà tôi, đứa nào cũng suýt xoa khen tôi sướng thế, phải lo giữ chồng, để ai nẫng
mất chồng thì mất của một đống đấy. Tôi bĩu môi: “Gớm, lão Hải nhà này cho
không cũng chả ai thèm, nói gì đến léng phéng. Mấy lần tôi nói, chồng tôi nghe
thấy, anh đi thẳng ra chỗ khác, không nói không rằng”.
Tôi vẫn cứ nghĩ chồng khù khờ như
thế, cho đến một lần. Tôi đang đi làm thì bị cảm nên xin về sớm, về đến nhà thấy
xe của chồng đã dựng trong nhà. Tôi ngạc nhiên lắm, chưa đến giờ tan sở mà. Khi
tôi vào nhà lại chẳng thấy chồng đâu, lên tầng 2, tôi nghe tiếng người to nhỏ.
Vừa hồi hộp, vừa lo lắng, tôi rón chân thật khẽ, áp tai vào nghe ngóng. Tôi
không nghe thấy gì, vì bên trong chỉ có tiếng rì rầm. Tôi xoay cửa, cánh cửa bật
mở khiến tôi như chết trân.
Bên trong là chồng tôi và người
phụ nữ góa chồng hàng xóm đang ôm nhau. Tôi choáng váng không thể tin nổi vào mắt
mình nữa. Thấy tôi, 2 người đó giật mình buông vội nhau ra, tôi như phát điên,
lao vào tát cho người phụ nữ đó 1 cái như trời giáng. Chồng tôi thấy thế lao
vào can tôi, anh ta ngang nhiên ôm lấy người phụ nữ kia.
|
Ảnh minh họa
|
Tôi bàng hoàng, chết lặng. Nước mắt
cứ thế rơi lã chã, tôi hỏi chồng, tại sao lại có thể làm thế với tôi. Hải lúc
này chợt đứng thẳng lên, 2 tay đỡ người phụ nữ kia. Anh nói: “Chẳng phải cô
luôn coi thường chồng mình đấy sao, cô đã bao giờ coi trọng tôi dù chỉ một lần
chưa? Vậy thì tôi cho cô biết, thế nào là coi thường chồng nhé”.
Hải dứt lời, anh đỡ người phụ nữ
kia ra khỏi căn phòng. Bỏ mặc tôi choáng váng vì đau khổ. Rõ ràng, Hải phản bội
tôi, anh bênh nhân tình ngay trước mặt vợ mà còn dám nói ra những điều đó sao.
Tôi phát điên lên được mất.
Hóa ra, khi tôi chê trồng cù lần,
khù khờ thì đã có người để ý đến anh. Khi tôi lạnh nhạt, dửng dưng với chồng
thì có người sẵn sàng dang tay với anh với tình cảm nồng nàn nhất. Thật không
ngờ vì chủ quan mà tôi mất chồng oan uổng như vậy. Tôi nên làm gì đây?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét