Chồng em suốt
ngày so bì "vợ nhà người ta" việc sinh con trai, con gái. Em mang bầu
sắp sinh bé thứ 2 cũng là gái, chồng chán nản rõ rệt và tuyên bố sẽ ra ngoài
"kiếm" con trai
Vâng, ở cái nền văn minh này rồi, nhưng thú thực là kiểu
trọng nam khinh nữ vẫn cay nghiệt lắm các bác ạ. Chồng em là một ví dụ điển
hình. Bọn em đều là bạn từ nhỏ, chơi với nhau từ lớp 8, cũng học đại học ra,
làm những công việc tiếp xúc, giao thiệp với nhiều người chứ không phải là suốt
ngày sau lũy tre làng phong kiến. Hồi em mang bầu bé đầu, khi biết tin con gái, chồng em cũng hơi
buồn chút, có vài lần kêu em “không biết đẻ”, rồi vẫn thầm khen thằng A thằng B
sướng, có con trai đầu luôn, đỡ lo lắng. Tuy nhiên, mức độ còn nhẹ nhàng và thi
thoảng thôi. Khi đó, em thực sự đã không hài lòng rồi, nhiều lần tủi thân, ngồi
khóc một mình.
|
"Em thèm khát được quan tâm như những gia đình
khác". Hình minh họa.
|
Với em, trai gái gì cũng là con mình, em yêu thương hết.
Nhà em có ba chị em gái, em là con út mà bố cưng nhất luôn. Em cũng nhiều lần
nói với chồng, thế những nhà mãi không có con thì sao? Nhà mình con cái khỏe mạnh
là mừng lắm rồi anh còn muốn gì nữa?
Chồng em, không phải không yêu con, nhưng thích con
trai, cuồng con trai. Có thể, một phần cũng vì cả họ nhà chồng em chưa có đứa
cháu trai nào nối dõi. Giỗ chạp, toàn thấy cháu gái, lớn bé ngồi kín mâm. Các
anh lớn thì đều có 2 bé gái hết rồi, thành ra hi vọng vào mỗi nhà em, cháu út
trong nhà.
Ai cũng động viên, còn cơ hội nữa cơ mà…
Vâng, rồi nhà em cũng gấp gáp mang bầu bé thứ hai.
Canh trứng có, thuống thang nam bắc có, thế nhưng vẫn là bé gái. Chồng thất vọng
ra mặt, chả buồn chở em đi khám thai sau mốc 12 tuần. Nhà chồng cũng chẳng mấy
ai đoái hoài gì hỏi han. Ai cũng thất vọng. Chỉ có em là thương con em thôi. Giờ
đã sắp bước sang tuần 39, em tủi thân, suốt ngày ngồi khóc một mình. Chẳng biết
em bé khi sinh ra có sao không, có vấn đề gì về tâm lý không, chắc là ít nói cười lắm, vì khi mang bầu,
em rất hay khóc.
Nhiều lúc, em tự nghĩ, giá như bé trong bụng mình là
con trai, chắc hẳn nó sẽ được quan tâm nhiều lắm, cả vật chất, cả tinh thần. Em
thấy thương cho mình, thấy tội cho con. Con còn chưa sinh ra mà nhiều người đã
không hào hứng, không chào đón con như nhiều đứa trẻ khác. Đi khám thai, nhìn
những hình ảnh ông bố xách túi cho vợ, chăm sóc con cái… em lại thấy chạnh
lòng, không kiềm chế được.
|
Chỉ muốn ly hôn dù sắp đến ngày sinh. Hình minh họa.
|
Còn chồng em, tỏ rõ vẻ buồn chán, thường xuyên về trễ,
tụ tập bạn bè, ăn nhậu, say sưa… Hôm rồi trong lúc say, chồng nói kiểu gì cũng
phải có con trai, em không đẻ được thì chồng ra ngoài "kiếm". Em
chăm bé đầu, mang bầu bé sau, công việc cơ quan… lúc nào cũng trong trạng thái
quá tải. Em chán lắm, không biết nên thế nào, nên làm sao bây giờ? Nếu em ly
hôn chồng, thì làm sao nuôi được hai con. Trong khi, sống như hiện tại, thì em
vô cùng ngột ngạt và buồn khổ.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét