Ngày nào tôi cũng khóc
vì thương cho số phận mình và thương cho đứa con chưa kịp chào đời.
Hôm nay, tôi ngồi viết ra những dòng tâm sự này sau khi vừa làm xong mọi thủ tục ly hôn. Hôn nhân chúng
tôi tan vỡ không phải do chồng tôi mà là do tôi không thể chịu đựng nổi mẹ chồng.
Giờ tôi mới thấm thía câu nói, phụ nữ không phải hơn nhau ở tấm chồng mà
là hơn nhau ở tấm… mẹ chồng.
Ai cũng nói tôi sướng khi là gái tỉnh mà lấy được
trai phố, nhà cao cửa rộng, công việc ổn định. Thế nhưng họ không biết rằng gần
2 năm lấy chồng đến nay chưa có một ngày tôi cảm thấy thoải mái. Tất cả chỉ
bởi vì mẹ chồng tôi, đối với bà, tôi không khác nào ô sin trong gia đình, chỉ
được phép cắm mặt vào làm và cung phụng nhà chồng chứ tuyệt đối không được
đưa ra bất cứ ý kiến nào.
Gia đình có kinh tế, chồng tôi đi làm lương cao,
tôi dù không bằng anh nhưng cũng mang được 7-8 triệu về nhà mỗi tháng, ấy thế
mà mẹ chồng tôi cương quyết không cho thuê giúp việc, bắt tôi phải đảm đương việc
nhà từ A đến Z. Thậm chí, đến cả bữa cơm trưa, bà cũng bắt tôi về nhà nấu cơm bằng
được. Tuy công ty tôi chỉ cách nhà chưa đầy 3 cây số nhưng 2 tiếng nghỉ trưa chẳng
được nghỉ chút nào vì phải về nhà nấu cơm khiến tôi rất mệt mỏi, chẳng còn tinh
thần làm việc buổi chiều.
Tính ra mỗi ngày chỉ riêng việc nấu nướng, rửa
bát, dọn dẹp đã ngốn của tôi đến 5 giờ đồng hồ. (ảnh minh họa)
Đến khi tôi có thai, nếp sống gia đình vẫn không
thay đổi. Tôi vẫn phải dậy từ 5 giờ sáng để mua thức ăn và làm đồ ăn sáng,
buổi trưa 11 giờ 30 phóng về nhà để nấu cơm trưa và tối thì 5 giờ 30 có mặt ở
nhà để làm cơm tối. Tính ra mỗi ngày chỉ riêng việc nấu nướng, rửa bát, dọn dẹp
đã ngốn của tôi đến 5 giờ đồng hồ. Đối với tôi, đó là 5 giờ đồng hồ địa ngục mà
ngày nào tôi cũng phải trải qua.
Nhiều lần tôi và chồng năn nỉ mẹ cho tôi được nghỉ
trưa tại công ty vì đang bụng mang dạ chửa, đi lại khó khăn nhưng mẹ chồng
cương quyết không chịu. Lý lẽ của bà là đồ ăn ngoài không đảm bảo vệ sinh, tôi
mang thai lại càng phải giữ gìn không có khi làm hại con lúc nào không biết. Thế
nhưng khi tôi đề nghị bà có thể giúp tôi chế biến trước ăn, tôi về chỉ việc nấu
là xong thì bà lại giãy nảy lên, nói rằng tôi là con dâu mà không biết thân biết
phận, dám sai bảo mẹ chồng. Bà nói tôi là gái quê mà học đòi gái phố, làm có tí
đã than nọ than kia, bà ngày xưa còn làm gấp trăm gấp ngàn lần tôi mà vẫn đẻ đến
6 đứa con. Tôi chán nản trước sự cố chấp, bảo thủ của bà.
Đến tháng thứ 5 mang bầu, sức khỏe của tôi càng lúc càng có vấn đề. Việc không được nghỉ ngơi
lại thêm tinh thần khó chịu, bức bối kéo dài nên tôi đã bị sảy thai. Nhận được
tin từ bác sỹ, tôi đau lòng đến mức muốn chết đi ngay lập tức. Chồng tôi thì ra
sức vỗ về, an ủi nhưng tôi không thể chấp nhận việc chung sống với anh và mẹ
anh nữa.
Tôi tuyên bố ly hôn ngay sau khi từ bệnh viện trở
về. Bất chấp chồng tôi van xin, năn nỉ tôi thế nào, tôi vẫn khăng khăng viết
đơn ly hôn và yêu cầu anh ký vào đó. Tôi hận mẹ chồng đến tận xương tủy, chính
sự độc ác của bà hại tôi mất con, hại tôi phải sống trong cảnh trầm uất nặng nề.
Tôi ghét chồng vì không bảo vệ được mẹ con tôi, vì không dám đứng lên phản bác
lại mẹ. Tôi đã chọn nhầm nhà làm dâu và phải trả giá bằng đứa con còn chưa kịp
chào đời.
Ngày tôi dọn đồ ra khỏi nhà, mẹ chồng tôi còn nói
với theo: “Cô đừng có hòng mang thứ gì của nhà tôi đi!”. Tôi chẳng nể nang gì
mà đốp chát lại rằng: “Bà khỏi phải lo. Pháp luật sẽ cho tôi mang đi những thứ
con xứng đáng được hưởng!”. Rồi tôi xách va ly đi thẳng khỏi căn nhà đó. Tôi sẽ
không bao giờ hối hận với quyết định này của mình.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét