Nửa
đêm tôi đưa tay định ôm cô ấy như 1 thói quen nhưng không thấy vợ đâu chỉ cảm
nhận được tay mình hơi mát mát. Chiếc gối của vợ ướt 1 vùng, có lẽ là cô ấy
khóc...
Ngày trước
khi chưa yêu vợ mình tôi đã có một cuộc tình đẹp với Lan, cô bạn thời niên thiếu.
Chúng tôi yêu nhau hơn 3 năm và tôi luôn nghĩ sau này hai đứa sẽ là vợ chồng.
Nào ngờ, cô
ấy được nhận học bổng và qua Nga du học, thời gian sau đó chúng tôi gặp nhiều
trục trặc nên chia tay. Vì cuộc tình kết thúc khi 2 đứa còn yêu nên đôi lúc tôi
vẫn nhớ vẫn nuối tiếc. Cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin hỏi thăm tôi, chúng tôi
vẫn thường nhắc về kỷ niệm cũ với những lời lẽ ngọt ngào, yêu thương.
Tôi cũng
yêu và thương vợ mình. Đó là một người phụ nữ hiền lành, xinh xắn và đảm đang.
Từ ngày cô ấy bước vào đời tôi, chưa bao giờ cô ấy khiến tôi phải thất vọng. Cô
ấy yêu tôi bằng cả trái tim chân thành, sinh cho tôi 1 cậu con trai đáng yêu và
thông minh. Gia đình tôi khá vui vẻ và hạnh phúc. Người ngoài nhìn vào ai cũng
ngưỡng mộ. Ấy vậy mà tôi lại là kẻ tham lam, tôi đã đánh mất những thứ đó chỉ
vì một phút nông nổi.
Hôm đó tình
cũ về nước sau gần 7 năm xa cách, cô ấy gọi cho tôi. Tôi rất ngạc nhiên, nghe
giọng nói đó mọi thứ lại ùa về. Tôi quên hết lời hứa với vợ sẽ về nhà sớm, ngày
hôm đó cũng là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi. Tôi đến bên người tình cũ, gặp
lại em trái tim tôi lại thổn thức. Tôi nói dối vợ là có việc bận không về được.
Hôm đó
chúng tôi đi ăn hàn huyên chuyện cũ và rồi lên giường với nhau. Tôi nhớ cô ấy,
tôi biết làm thế là sai nhưng lúc đó tôi thực sự không thể cưỡng lại được. Lan
càng ngày càng xinh đẹp và quyến rũ.
Gần 12 giờ
tôi về tới nhà, vợ nằm im như đang ngủ. Tôi thay đồ rồi nhẹ nhàng lên nằm, cảm
giác có lỗi với vợ dâng tràn xen lẫn dư âm của buổi tối ngọt ngào còn đọng lại.
Tôi tự trấn an mình rằng: “Chỉ lần này thôi, rồi mình sẽ quên và sống tốt bên vợ
con”. Nửa đêm vợ tôi dậy vào phòng vệ sinh, tôi đưa tay định ôm cô ấy như 1
thói quen nhưng không thấy vợ đâu chỉ cảm nhận được tay mình hơi mát mát. Chiếc
gối của vợ ướt 1 vùng, có lẽ cô ấy khóc. Tôi sực nhớ ra, hôm nay là kỷ niệm
ngày cưới của chúng tôi. Tôi đã không về mà lại ở bên người tình cũ, tội lỗi lại
trào dâng.
Sáng mai dậy
vợ vẫn tỏ ra bình thường, cô ấy nấu cơm cho bố con tôi như mọi ngày chỉ có điều
mắt sưng húp lên. Tôi xin lỗi vợ vì ngày hôm qua, tôi hứa sẽ bù đắp cho cô ấy.
Nào ngờ tối hôm đó về nhà, tôi nhận được 1 bức thư và 1 tờ đơn ly hôn. Tôi sửng
sốt, lo sợ. Trong thư vợ tôi viết:
“Em biết
hôm qua chị ấy đã về nước. Em cứ ngỡ 3 năm qua anh đã quên hết chuyện cũ và
toàn tâm toàn ý yêu em, nhưng có lẽ em đã nhầm. Em chỉ là người thay thế. Khi
em định đến đưa áo ấm cho anh lại vô tình thấy anh và chị ấy hạnh phúc bên
nhau, dắt tay nhau vào nhà nghỉ em thấy mình thật thảm hại. Em cố gọi điện nhắc
anh về nhà nhưng anh lại nói “bận”. Thú thực lúc đó em rất đau lòng. Em không
dám đối diện với sự thật đó. Có lẽ đã đến lúc mẹ con em nên đi, cảm ơn anh về
những gì anh đã làm cho em trong thời gian qua. Đơn em đã viết và ký rồi, nếu
anh còn yêu chị ấy thì hãy giữ lấy đừng để tuột mất lần nữa. Chúc anh hạnh
phúc.”
Lá thư bị
nhòe đi vì nước mắt, tôi đã sai. Tôi đã đánh mất vợ con mình chỉ vì những ký ức
với tình cũ. Đêm tối tôi cuống cuồng đi tìm vợ, nhưng gọi đến đâu cũng chỉ nhận
được cái lắc đầu. Lúc này tôi mới nhận ra cô ấy quan trọng với mình đến nhường
nào: “Vợ ơi anh sai rồi, em không phải là người thay thế. Tất cả chỉ là do anh
tham lam, anh xin lỗi”. Giờ tôi chỉ muốn vợ con quay về, tôi se hết lòng yêu
thương họ. Tình cũ tôi xin khép lại và không bao giờ phạm sai lầm nữa.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét