Đã gần 2 tháng trôi qua rồi, tôi vẫn không có cách nào để gặp được con.
Nỗi nhớ con, nỗi hận chồng khiến tôi như phát điên.
Tôi kết hôn khi còn rất trẻ, mới 18 tuổi. Tốt nghiệp cấp
3 xong, khi bạn bè cùng trang lứa hào hứng với kỳ thi đại học và bao nhiêu dự định
trước mắt thì tôi đã vội lên xe hoa. Bởi lúc đấy, tôi đã trót mang trong mình một
mầm sống hơn tháng tuổi, kết quả của tình yêu bồng bột với người yêu
hơn tôi 8 tuổi.
Chồng tôi là một người thuộc dạng chơi bời, máu mặt có
tiếng trong thị trấn tôi sinh sống. Lúc tôi còn đi học, anh theo đuổi tán tỉnh
tôi, khi đó tôi nào có biết nghĩ trước nghĩ sau, chỉ thấy có người theo đuổi
thì thích thú, lại còn cảm thấy oai với đám bạn cùng lớp.
Anh rất chiều chuộng, chu đáo với tôi, tôi lúc đó quá
non nớt so với anh, còn anh thừa hiểu tâm lý những đứa mới lớn như tôi. Thế là
qua vài tháng hẹn hò, tôi tin vào những lời đường mật của anh mà trao thân vội
vàng.
Cách kỳ thi tốt nghiệp nửa tháng, cũng là lúc tôi phát
hiện ra mình đang mang trong mình giọt máu của anh, cái thai đã bước sang tháng
thứ 2.
Thế là thi tốt nghiệp xong, tôi và anh vội vàng làm
đám cưới, bụng tôi đã bắt đầu nổi rõ. Cưới xong, tôi ở nhà, chồng tôi đi phụ xe
khách đường dài cho nhà cậu ruột, thu nhập cũng được khoảng 5 triệu 1 tháng.
Tuy nhiên, số tiền đấy để trang trải cuộc sống và nuôi mẹ con tôi thì rất chật
vật, chưa kể chồng tôi còn nhiều mối quan hệ bên ngoài, rồi cưới hỏi, ma chay,
động đâu cũng thấy tiền.
Từ ngày lấy nhau về, anh không còn yêu chiều tôi như
trước nữa, hoặc là do lúc yêu nhau tôi đã không hiểu hết về con người thật của
anh. Anh nóng tính, cục súc, tôi mà có lỡ làm gì sai là anh mắng chửi tôi không
tiếc lời, có lúc còn văng mày tao với tôi, rồi anh đánh tôi như cơm bữa. Bụng
tôi ngày càng to, những trận đòn cũng ngày một tăng, anh không đánh vào người
vì sợ ảnh hưởng đến con nên cứ mặt tôi mà đánh. Không biết bao lần anh đấm tôi
sưng húp mặt mày, tôi chẳng dám đi đâu, cũng không dám kể với bố mẹ đẻ, chỉ biết
khóc trong tủi hờn. Bố mẹ chồng thấy tôi bị đánh cũng chẳng bao giờ khuyên can.
Giai đoạn bầu bé Sóc là thời điểm tôi chịu nhiều đau khổ nhất.
Sinh con xong, tình hình kinh tế của vợ chồng tôi càng
bí bách, tôi chẳng kiếm ra đồng nào, chồng tôi phải nuôi vợ, rồi hàng tỷ thứ
cho con nên tính nết càng cục cằn, tôi biết thân biết phận mình nên phải nhẫn
nhịn, xuống nước với chồng hết mức có thể.
Chông tôi còn nghiện cờ bạc, ban ngày đi làm, ban đêm
anh đều tụ tập đốt tiền bạc vào những ván bài đỏ đen. Tôi không còn nhớ nổi đã
bao nhiêu đêm tôi đi tìm chồng về, thậm chí có những ngày mưa tầm tã, tôi ôm đứa
con nhỏ lặn lội đi gọi chồng, chồng tôi hậm hực miễn cưỡng đứng lên, vừa về đến
nhà đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với tôi. Anh nói, tôi làm mất mặt anh. Tủi
nhục, đau đớn lắm nhưng tôi vẫn phải chấp nhận, nếu để anh chơi thoải mái thì
tháng đó con tôi chẳng có tiền mua sữa.
![]() |
| Chồng rất hay đánh đập tôi (ảnh minh họa) |
Lúc bé Sóc được hơn 1 tuổi, tôi phát hiện ra chồng tôi
có bồ, anh đang tán tỉnh một cô bé đang học năm nhất trung cấp mầm non. Cô bé
này cũng thuộc dạng chơi bời có tiếng. Tôi đau khổ, suy sụp vô cùng, tôi ghen
tuông, nhưng đáp lại chỉ là những trận đòn tơi tả của chồng. Sau lần ấy, chồng
tôi công khai đi lại với cô gái kia, không hề để ý hiện diện của tôi trong nhà
nữa. Tiền lương anh cũng không đưa cho tôi đồng nào, chẳng có tiền, tôi buộc
lòng cầu cứu bố mẹ đẻ. Nhiều lúc bế tắc, đau đớn đến mức tôi muốn tự tử chết đi
cho xong, nhưng nhìn lại đứa con bé bỏng, tôi lại phải gắng mà sống tiếp.
Có lẽ vì lấy chồng xong phải chịu cực khổ, lo nghĩ nhiều
mà tôi gầy gò, ốm yếu đi nhiều. Từ 49 cân thuở con gái, tôi còn chưa đầy 40
cân, gầy rộc, hom hem. Ai nhìn thấy tôi cũng phải kêu lên xót xa.
Đến một ngày, chồng tôi nói muốn ly hôn, vì không còn
cảm thấy gia đình này quan trọng với anh nữa. Tôi khóc lóc, níu kéo thế nào
cũng không được. Khi nghe chồng nói anh ta sẽ nuôi con, tôi như hóa điên, con gái
tôi không thể sống cùng một người bố mất nhân tính như anh ta được. Thế nhưng đến
cuối cùng, tôi vẫn bị tống khỏi nhà, con tôi bị anh ta giữ lại. Nghe tiếng con
gái khóc gọi mẹ như xé vải, tôi đau đớn đến đứt từng khúc ruột.
Tôi về nhà bố mẹ đẻ, sống như người mất hồn, tôi nhớ
con đến phát điên mà không làm thế nào gặp được con. Đến nhà tìm, anh ta đuổi
đánh tôi, nhất quyết không cho gặp. Hơn 2 tháng từ sau khi ly hôn, tôi nghe tin
anh ta đưa cô gái kia về sống cùng. Tôi tưởng mình tuyệt vọng đến chết ngay đi
được, con gái tôi sẽ thế nào đây, ai sẽ chăm sóc cho con. Nhỡ cô ta đối xử tệ với
con thì biết làm thế nào, trời ơi, con tôi mới hơn 1 tuổi thôi mà.
Càng nghĩ tôi càng quẫn trí cùng cực, tôi phải làm gì
để đưa được con thoát khỏi anh ta bây giờ, xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi
đang bế tắc và đau khổ vô cùng.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét