Tối nào tôi cũng thấy cô ấy giữ khư khư cái điện thoại, thỉnh
thoảng nhắn tin rồi lại tủm tỉm cười một mình…
Lúc mới quen em, tôi tròn 22 tuổi, đang là sinh viên năm cuối
đại học, còn em là sinh viên năm 3 của một trường khác. Chúng tôi gặp nhau
trong một buổi tiệc mừng sinh nhật của một người bạn chung. Ngay từ lần đầu gặp
mặt đó, tôi đã thích thích em, bởi em đẹp lại ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng dễ nghe.
Sau buổi tối đó, chúng tôi liên lạc
với nhau thường xuyên hơn và tình yêu đến lúc nào cũng không biết. Tôi nhanh
chóng đưa em về ra mắt gia đình, ngược lại tôi cũng đến nhà em ăn cơm vài lần.
Bố mẹ hai bên đều rất ưng ý với người yêu của con mình và nói sau khi chúng tôi
ra trường có công việc ổn định thì sẽ tổ chức đám cưới.
Thời gian trôi đi, sau hai năm yêu
nhau, đám cưới mà chúng tôi mong ngóng bấy lâu nay cũng được diễn ra trong bầu
không khí tưng bừng, trong sự chúc phúc của bạn bè và hai bên họ hàng.
Mọi người ai cũng khen chúng tôi xứng
đôi, vừa lứa, trai xinh gái đẹp rất là hợp nhau. Nhưng cũng có người tếu táo
nói rằng vợ đẹp thế này mà không biết giữ thì cẩn thận có ngày bỏ theo thằng
khác đấy. Lúc ấy, tôi không biết nói gì, chỉ cười trừ cho đỡ ngượng và cũng chẳng
nghĩ bao giờ có chuyện đó xảy ra cả.
Chẳng ai biết trước được tương lai
cả nhưng lời nói bông đùa đó lại trở thành sự thật. Bởi dù đã là gái có chồng,
nhưng vợ tôi vẫn có rất nhiều vệ tinh vây quanh. Vốn trời cho vẻ ngoài xinh xắn,
cộng với cách nói chuyện có duyên, nên vợ tôi được rất nhiều nam giới để ý và
buông lời tán tỉnh. Họ còn ga lăng, chịu chơi khi mua cho cô ấy những món
quà đắt tiền mà có nằm mơ tôi cũng chẳng thể mua tặng cho vợ mình được.
Nhưng tôi cũng là con người, có phải
có cây, gỗ đá đâu mà không biết suy nghĩ, không biết tức giận cơ chứ. Thấy vợ
được người ta tặng đồ đắt tiền tôi không thích chút nào, nhưng nghĩ mình chẳng
thể cho được cô ấy thì cũng chẳng có quyền nói này nói nọ. Hơn nữa tôi lại rất
yêu vợ và không muốn vì điều đó mà vợ chồng xảy ra bất hòa.
Có lẽ cũng vì tôi không tỏ thái độ
rõ ràng như vậy, nên dù đã có chồng, vợ tôi vẫn đong đưa, liếc mắt đưa tình với
người đàn ông khác. Tối nào tôi cũng thấy cô ấy giữ khư khư cái điện thoại, thỉnh
thoảng nhắn tin rồi lại tủm tỉm cười một mình. Nhân lúc cô ấy đi tắm tôi lấy điện
thoại của vợ để kiểm tra, thì phát hiện ra rất nhiều những dòng tin nhắn tán tỉnh
yêu thương mùi mẫn của vợ với một người đàn ông khác.
Biết chuyện, tôi liền nhỏ nhẹ nói
chuyện và khuyên can vợ biết có chừng mực, nhất là phải giữa khoảng cách với
người khác. Ấy vậy mà vợ tôi lại cố tình không hiểu, lại còn nói tôi sinh sự,
ghen bóng ghen gió một cách vô lý. Thậm tệ hơn nữa là cô ấy còn cho mình cái
quyền đẹp nên chuyện được cánh đàn ông quan tâm, nhắn tin chia sẻ là bình thường,
chẳng có gì sai trái cả.
Quá chán nản, tôi tìm đến rượu để
giải sầu. Cuộc sống vợ chồng từ đó diễn ra trong cảnh mỗi người một phách,
không ai đụng chạm đến đời sống của nhau cả. Nhiều khi tôi nghĩ tình cảm vợ chồng
mình ngày càng nhạt nhẽo, rồi không biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nếu
tình trạng này vẫn cứ tiếp tục kéo dài, chắc hạnh phúc gia đình tôi sẽ tan vỡ mất.
Nhưng tôi lại không biết làm thế nào để vợ chồng thắm thiết trở lại như thời mới
yêu?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét