Tôi mở toang cửa phòng ngủ, vừa
chỉ mặt cô ả, vừa gào thét. Cô gái kia có vẻ hoảng sợ còn anh ta thản nhiên như
không.
Tôi biết, khi tôi kể ra câu chuyện
này, có người sẽ mắng tôi 'ngu thì ráng chịu' nhưng nếu ai đã từng ở trong hoàn
cảnh của tôi bây giờ mới có thể hiểu và thông cảm cho tôi.
Tôi quen và yêu chồng tôi từ năm
đầu đại học. Chúng tôi ở cùng dãy trọ, sự đồng cảm của những người trẻ xa nhà
khiến chúng tôi dần xích lại gần nhau hơn.
Khi đó, anh ta hay tìm lý do để đến
phòng tôi. Khi thì đem cho tôi vài con cá khô muối ở quê lên, khi lại hỏi tôi
có cần ăn khuya không, anh ta mua giúp… Dần dà, chúng tôi trở thành một đôi lúc
nào không hay.
Đến giữa năm 2, anh ta gợi ý về sống
thử. Lúc đó, tôi cũng băn khoăn, suy nghĩ rất nhiều nhưng nghĩ đã ở chung dãy
trọ, lại là người yêu, bây giờ chuyển về ở chung một phòng cũng tốt. Chúng tôi
sẽ tiết kiệm được một khoản, rồi được ở cạnh, chăm sóc, quản lý người yêu nhiều
hơn. Với những suy nghĩ non nớt ấy, tôi đã đồng ý dọn về ở chung phòng với anh
ta.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Ban đầu, tiền anh ta lãnh hàng
tháng đều đưa tôi để tôi lo ăn uống, sinh hoạt cho cả hai. Nhưng dần dần, số tiền
đó càng ít đi vì anh ta còn dành để đi đá bóng và tụ tập bạn bè. Tôi phải vừa học
vừa làm thêm để có tiền trang trải mọi thứ. Dù chưa là vợ chính thức nhưng tôi
phải chu toàn mọi thứ trong sinh hoạt của anh ta, như nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp
nhà cửa…
Khi còn ở riêng tôi được anh ta
chiều chuộng, đến khi sống chung thì anh ta đã biến tôi thành một ôsin. Nhiều
khi bực bội, chúng tôi cãi nhau nhưng chỉ cần vài lời an ủi là tôi lại bỏ qua
cho anh ta.
Sau 8 tháng sống chung, tôi biết
mình có thai, khi đó, tôi chỉ mới ngoài 20 tuổi. Chúng tôi rối lên, tôi khóc và
suy sụp rất nhiều. Cuối cùng, chúng tôi quyết định phá thai dù
rất đau khổ. Tôi không dám đến bệnh viện vì sợ bị người quen nhìn thấy, anh ta
tìm cho tôi một phòng khám tư nhân nhỏ ở sâu trong ngõ ngách.
Sau ngày hôm đó, tôi luôn bị ám ảnh
và đau đớn. Vì cái thai quá lớn, dụng cụ y tế thiếu thốn, nên sức khỏe của tôi
bị giảm sút đi nhiều.
Sau khi ra trường, chúng tôi tổ
chức hôn lễ. Dù đám cưới diễn ra khi cả hai không còn nồng nhiệt với tình yêu nữa
nhưng tôi vẫn cảm thấy công bằng, bởi mình đã lấy được mối tình đầu. Vậy mà tôi
đâu ngờ, đám cưới này lại là màn mở đầu cho những đau khổ kế tiếp.
Cưới về, chúng tôi luôn hục hặc
nhau. Chuyện trước kia có thể bỏ qua thì giờ cứ như bị châm dầu vào lửa, bùng
cháy mãnh liệt. Hơn thế nữa, không kế hoạch gì mà gần 2 năm tôi vẫn chưa có
thai. Đến khi nhà chồng thúc giục vợ chồng tôi đi khám để còn chữa trị, chúng
tôi mới dẫn nhau đến bệnh viện. Chính lần này tôi nhận được tin sét đánh, tôi bị
vô sinh vì bị tổn thương cổ tử cung từ lần phá thai trước. Nghe được điều này,
tôi đau đớn muốn ngất lịm còn chồng thì sửng sốt không nói được lời nào.
Sau khi biết tôi bị vô sinh, chồng
tôi thay đổi đến chóng mặt. Anh ta hay mắng nhiếc chửi rủa tôi, thậm chí có lần
đuổi tôi ra khỏi nhà trong đêm mưa vì tôi cằn nhằn việc anh ta về khuya. Từ sau
lần đó, tôi phải nhẫn nhịn và cam chịu vì không còn đường nào khác cho tôi đi.
Cứ tưởng im lặng là xong mọi chuyện,
nào ngờ cứ những ngày cuối tuần tôi về quê chăm sóc mẹ bệnh anh ta lại ngang
nhiên ngoại tình,
dẫn 'gái' về nhà.
Chứng cứ ngoại tình đầy rẫy nhưng
tôi hỏi thì anh ta mắng xối xả rằng anh ta không biết, anh ta còn đổ vấy là có
phải tôi dẫn trai về nhà ăn vụng?! Vì phải sống phụ thuộc vào anh ta nên tôi chỉ
biết câm lặng, không dám nói thêm lời nào.
Vậy nhưng chiều thứ bảy vừa rồi,
khi tôi trở về nhà lấy thêm áo rét, tôi nhìn thấy anh ta đang ân ái với một người
phụ nữ khác trên chính chiếc giường của tôi. Tôi mở toang cửa phòng ngủ, vừa chỉ
mặt cô ả, vừa gào thét. Cô gái kia có vẻ hoảng sợ, vội lấy khăn trùm người rồi
vơ đống quần áo, trong khi chồng giữ tay tôi lại.
Anh ta thản nhiên bảo cô ả: 'Em mặc
quần áo vào đi. Anh thách nó dám làm gì em đấy'. Tôi vẫn la hét, mắng chửi cả
hai, liền bị chồng tát cho ngã xuống giường. Sau đó, anh ta mặc lại quần áo, đạp
thêm cho tôi một cái rồi mới dắt tay cô ả bỏ đi suốt đêm không về. Đêm đó, tôi
chỉ biết nằm khóc nức nở, vừa thương cho mình, vừa hối hận.
Ngay sáng hôm sau, tôi dọn về nhà
mẹ đẻ ở. Một phần vì tôi muốn chăm sóc mẹ chu đáo, một phần vì tôi không còn muốn
chạm mặt anh ta nữa. Anh ta cũng chẳng xuống nhà tôi thêm lần nào.
Có phải tôi đã trả cái giá quá đắt
cho sai lầm hồi trẻ của mình? Sao tôi thấy tương lai mờ mịt quá!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét