Một bên là người phụ nữ tôi không
hề yêu, nhưng là mẹ của con tôi, một bên là người con gái tôi yêu hơn chính bản
thân mình.
Tôi cưới
vợ khi mới 23 tuổi, lúc ấy vừa tốt nghiệp đại học, sau một năm thất nghiệp nằm
dài ở nhà. Bố tôi bảo, tôi lấy vợ- cô ấy là con của con gái sếp, bố bảo, cưới vợ
rồi làm ở cơ quan của bố vợ,… tôi đồng ý và đám cưới diễn ra.
Lúc đó
tôi chẳng nghĩ đến gì khác ngoài công việc ổn định, có công việc làm là tốt rồi.
Vợ tôi hơn tôi 2 tuổi, cô ấy cũng là một cô gái kém cỏi về nhan sắc, nhưng chưa
bao giờ tôi nghĩ sẽ phản bội lại cô ấy. Cưới xong, tôi vẫn thường xuyên đưa vợ
đi chơi, gặp gỡ bạn bè, chúng tôi lần lượt sinh ra 2 đứa con, một trai, một
gái. Vợ tôi là một cô gái không thực sự xinh đẹp, nhưng cô ấy cũng biết yêu chiều
chồng, chăm con và chu đáo với mọi người trong gia đình tôi nên ai cũng quý mến.
Cuộc sống
gia đình tôi vẫn cứ êm đềm trôi đi như thế, cho đến một ngày tôi gặp người con
gái tôi yêu. Em cũng bằng tuổi tôi ngày cưới vợ, mới ngoài 20 tuổi, vừa tốt
nghiệp đại học, trẻ trung, xinh đẹp và duyên dáng. Lần đầu tiên gặp em, tôi đã
thấy trái tim mình loạn nhịp, tôi đứng như ngây dại ra chỉ để nhìn em nói chuyện.
Sau hôm đó, tôi nghĩ về em cả đêm, cả ngày, lúc nào cũng nghĩ đến em mà không sao dứt ra được. Chưa bao giờ tôi nhớ về một cô gái nhiều
như thế, tôi đã yêu em.
Nỗi nhớ
đã thôi thúc tôi chủ động liên lạc với em, em hơi bất ngờ về cuộc điện thoại của
tôi, nhưng vẫn nhận lời uống cà phê với tôi. Sau buổi uống cà phê hôm đó, tôi lại
càng nhớ đến em, yêu em nhiều hơn, nhất là khi biết em là cô gái nhà nghèo, vừa
mới ra trường nhưng lại phải đi làm để lo cho em. Tôi đã đề nghị được cùng em
lo cho các em của em, em cũng đồng ý.
Em bảo,
chưa có một người đàn ông nào tốt với tôi như vậy, cũng chưa có người đàn ông
nào lo lắng cho em và gia đình em giống như tôi. Em không buồn vì chuyện tôi đã
có vợ, điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả, em vẫn yêu tôi và em tin rằng tình yêu
đích thực sẽ chiến thắng.
Hơn một
năm nay tôi giấu vợ để yêu em, những gì em mang đến cho tôi cũng tươi mới và ngọt
ngào như tình yêu của chúng tôi vậy. Với tôi bây giờ chỉ có em, và chỉ có em là
quan trọng nhất, tôi chẳng cần gì khác ngoài em, kể cả vợ con, gia đình cũng trở
nên vô nghĩa hết. Tôi chỉ muốn được sống cùng em, cùng nhau dệt lên hạnh phúc
cho cuộc đời mình, đó cũng là điều em mong đợi.
Nhưng
còn vợ con tôi, tôi không yêu vợ, nhưng cũng phải có trách nhiệm với cô ấy và
các con chứ. Một bên là trách nhiệm, một bên là tình yêu, giữ bên nào, bỏ bên
nào, tất cả làm tôi bế tắc không biết giải quyết ra sao. Tôi viết lên đây, mong
nhận được lời khuyên từ độc giả.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét