Tôi ngày càng bất mãn với cuộc hôn nhân này. Đúng là chồng hơn vợ nghìn
lần không sao, nhưng vợ hơn chồng 1 lần thôi cũng khó sống.
Tôi và vợ bây giờ học cùng lớp đại
học, yêu nhau từ năm 3. Tôi xuất thân từ quê, còn vợ tôi đích thực là tiểu thư
con nhà giàu, có chức có quyền.
Bố em là giám đốc công ty chuyên
kinh doanh về sản phẩm may mặc, tuy là công ty cổ phần nhưng bố em là người có
số vốn nhiều nhất. Em lại là con một nên được chiều chuộng, cung phụng từ thuở
lọt lòng.
Chúng tôi ra trường, vì trước đó
tôi từng đến nhà em nên bố mẹ em đều biết đến tôi. Em ngỏ ý bảo tôi về công ty
bố em làm việc. Tôi chẳng đắn đo nhiều mà gật đầu đồng ý, dù sao đấy cũng là cơ
hội tốt với tôi, về quê giờ tôi không biết xin việc ở đâu.
Hơn nữa, tôi và em yêu nhau, sau này lấy nhau làm cùng cũng tiện.
Đi làm được hơn 1 năm thì chúng
tôi kết hôn. Tôi chuyển đến ở nhà vợ, ban đầu tôi cũng ngại vấn đề này lắm,
nhưng mọi người trong nhà em động viên tôi, nhà em rộng rãi, người ở thì không
có, giờ ra ngoài thuê lại mất thêm khoản tiền. Tôi thấy có lý nên chấp nhận.
Thời gian đầu mọi chuyện diễn ra
bình thường, bố vợ và 2 vợ chồng tôi đi làm từ sáng đến tối, mẹ vợ ở nhà lo cơm
nước, không khí gia đình vô cùng đầm ấm. Vợ chồng tôi còn trẻ nên kế hoạch,
chưa sinh con.
Một thời gian sau, bố em xin nghỉ
việc, lúc đấy ông đã ngoài 60 nên muốn lui về nghỉ ngơi. Vợ tôi trở thành người
thừa hưởng số cổ phần trong công ty, em nghiễm nhiên trở thành giám đốc mới
thay cho bố. Tôi trở thành nhân viên của vợ.
|
Nằm cạnh chồng nhưng
vợ tôi vẫn nhắn tin cho tình nhân
|
Nhiều người xì xào lắm, họ nói ra
nói vào, bảo chồng dưới chức vợ thế nào cũng không yên. Tôi mặc kệ, dù sao cũng
là vợ chồng, tôi và em hiểu nhau là được. Mới đầu, vợ tôi biết điều, tế nhị, em
tránh nhắc tới chuyện cao thấp trong nhà, đặc biệt là chuyện thu nhập, bởi từ
khi lên chức, lương em cao gấp 3, 4 lần lương tôi.
Thế nhưng, con người dễ bị thay đổi
bởi hoàn cảnh sống. Em lên giám đốc một thời gian thì bỗng thay tính đổi nết.
Em không còn hiền lành, dịu dàng như trước nữa. Về nhà nói chuyện với chồng mà
em cứ như đang nói với nhân viên cấp dưới của mình, ngạo nghễ và trịnh thượng.
Làm giám đốc, vợ tôi đi nhiều,
quen nhiều, những cuộc tiếp khách, gặp gỡ khách hàng diễn ra thường xuyên. Những
bữa cơm vắng bóng em, nhiều lúc tôi cảm giác vợ chồng tôi sống như những kẻ ở
trọ, ai thích thì về, không thì thôi. Tôi có góp ý, em cũng bỏ ngoài tai. Tôi
vì ở nhà vợ, nên cũng không dám nói nhiều.
Rồi tôi phát hiện vợ có bồ, đó là
cậu thư ký của công ty đối tác, tôi bắt được tin nhắn vợ và cậu ta nhắn tin với
nhau. Thằng đàn ông bị cắm sừng, không cần nói chắc mọi người cũng hiểu tôi đã
phản ứng dữ dội thế nào. Tức giận, ghen tuông, thú thực tôi chỉ muốn lao vào
tát cho người vợ lăng loàn này vài phát cho hả, nhưng nghĩ đến cảnh mình đang ở
nhờ, tôi đành câm nín mà chịu nhẫn nhục.
Thế nhưng, tôi càng nhún, vợ càng
được đà, em lạnh lùng, hời hợt với chồng, từ chối tôi thẳng thừng khi tôi có ý
định muốn gần gũi. Có khi, đang nằm bên chồng, em vẫn lén lút nhắn tin qua lại
với tình nhân.
Trong gia đình, tôi hoàn toàn không
có tiếng nói, vợ thường bỏ qua ý kiến của tôi, ngày càng coi thường chồng ra mặt.
Tôi ngày càng bất mãn với cuộc hôn nhân này.
Đúng là chồng hơn vợ nghìn lần không sao, nhưng vợ hơn chồng 1 lần thôi cũng
khó sống. Tôi thực sự chán nản, thất vọng về những gì đang diễn ra. Bây giờ, nếu
tôi ghen tuông hay đánh vợ, tôi biết chắc chắn vợ tôi sẽ đòi ly hôn và cho tôi
nghỉ việc. Một thằng đàn ông 26, 27 tuổi đầu thất nghiệp, bất bơ, không gia
đình, không nhà cửa, nghĩ đến tôi đã thấy chán chường rồi. Nhưng nếu cứ sống tầm
gửi để vợ coi thường thế này, tôi thấy áp chế về tinh thần quá, không sớm thì
muộn cũng phát điên. Tôi nên làm gì bây giờ, xin cho tôi một lời khuyên?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét