Anh nói rất nhiều, nào là trách nhiệm của người làm cha, nào là anh
không thể nhìn thấy con mình chết dần chết mòn…
Cách đây 3 tháng, tôi vừa sinh con.
Vì sinh thiếu tháng nên con trai chúng tôi rất bé nhỏ và khó nuôi. Tôi thức đêm
thức hôm, lo lắng tới mức gầy sụt đi.
Chồng tôi cũng vất vả không kém, anh vừa lo cho con, vừa
lo cho vợ, lại đúng lúc công việc không êm xuôi. Nói chung, thời điểm đó, cả
gia đình tôi đang đứng trước một thử thách lớn.
Thử thách đấy chưa qua, tôi lại gặp phải thử thách còn
lớn hơn. 1 tháng trước, 2 vợ chồng đưa con đi tái khám ở viện. Trong lúc tôi bế
con vào phòng khám, chồng tôi đứng ngoài chờ.
Nửa tiếng sau, khi tôi đi ra thì không thấy chồng đâu, điện thoại,
ví tiền chồng tôi đều cầm hết. Chờ mãi hơn 2 tiếng đồng hồ, chồng tôi mới trở lại.
Khi anh bước về phía mẹ con tôi, khóe mắt anh đỏ au
như vừa khóc. Tôi hỏi thì anh không đáp, chỉ giục mẹ con tôi nhanh về.
Ảnh minh họa.
Từ hôm đó, chồng tôi thường xuyên về muộn. Về nhà thì
anh luôn im lặng như người đang suy nghĩ, lo lắng chuyện gì lớn. Anh như vậy
khiến tôi không yên lòng. Nhưng hỏi thì anh chỉ nói đau đầu vì công việc.
Cứ như vậy hơn 2 tuần, vào một ngày mưa, anh đi đâu đó
tới 11h đêm chưa về, điện thoại gọi thì tắt máy. Tôi ở nhà lo lắng gọi khắp nơi
hỏi thăm.
Khi chồng tôi về, người anh ướt đẫm, áo mưa cất trong
cốp xe cũng không chịu mặc. Vào nhà, anh cũng không vội đi tắm mà bảo tôi ngồi
xuống anh có chuyện muốn nói.
Nghe câu chuyện anh kể mà tôi như người bị sét đánh,
không thể thốt nổi một lời. Hóa ra, hôm đưa con đi khám, chồng tôi gặp lại người
bạn gái sống chung như vợ chồng hồi sinh viên.
Khi đó cả 2 người còn trẻ, suy nghĩ non dại, bồng bột,
vì thế thích nhau là dọn về sống chung. Kết quả,
được hơn 2 tháng thì nảy sinh mâu thuẫn, cãi cọ nhau vì ai cũng có cái tôi quá
lớn.
Lần đó, vì quá giận dữ nên cả hai chia tay nhau. Cô ấy
về lại ký túc xá, còn chồng tôi dọn đến ở cùng gã bạn thân. Nửa năm sau ra trường,
đường ai nấy đi.
Từ đó đến nay, chồng tôi không hề gặp lại cô bạn gái ấy.
Anh cũng coi như là chuyện xưa, đã gần quên thì đột nhiên hôm vừa rồi gặp cô ấy
trong viện. Con trai cô ấy bị bệnh tim, đang chờ ngày phẫu thuật.
Tôi cứ tưởng chuyện chỉ có thế, đến khi anh nói, cô ấy
là mẹ đơn thân, đứa con đó đã 8 tuổi, bằng số năm mà anh chia tay cô gái đó, vì
thế khi gặp lại, anh đã ngờ ngợ đó là con của mình nhưng chưa dám chắc.
Mấy ngày qua, anh thường xuyên vào viện thăm bé, càng
nhìn càng thấy giống mình hồi nhỏ, đến khi gặng hỏi, cô ấy cũng nói sự thật. Hồi
đó chia tay xong, cô ấy phát hiện ra mình có bầu nhưng vì tự ái nên cô ấy quyết nuôi con một
mình.
Tôi chưa kịp định thần lại sau thông tin chồng tôi gặp
lại người yêu cũ và
phát hiện ra mình có một đứa con riêng thất lạc bên ngoài, anh lại ném thêm cho
tôi một tin tức.
Cô ấy không đủ tiền phẫu thuật cho con nên chồng muốn
bàn với tôi có thể đem giấy tờ nhà đi vay ngân hàng để lấy tiền cho con trai
anh chữa bệnh được không?
Anh nói rất nhiều, nào là trách nhiệm của người làm
cha, nào là anh không thể nhìn thấy con mình chết dần chết mòn…
Còn tôi thì thẫn thờ tới mức không thể tiếp thu thêm
được gì nữa. Tôi muốn phát điên lên nhưng lại không thể trách móc anh được.
Chuyện đó xảy ra trước khi tôi và anh đến với nhau và bản
thân anh cũng không biết mình có con riêng bên ngoài. Tôi không đồng ý cho anh
đem giấy tờ nhà đi cầm.
Lý do vì hiện giờ kinh tế gia đình tôi thật sự eo hẹp,
trong nhà không có một đồng nào. Mấy chục mét vuông nhà này là do bố mẹ anh cho
khi chúng tôi kết hôn.
Nếu vay, hàng tháng chúng tôi lấy gì để trả nợ? Rồi
con trai tôi sẽ lớn lên trong thiếu thốn và khó khăn như thế nào? Huống chi con
trai tôi sức khỏe không tốt, hở chút đi bệnh viện cũng tốn vài triệu bạc.
Tôi nhất quyết không chịu, anh cũng không thể vay được
tiền ở đâu.
Thời gian đó chồng tôi gầy rộc đi, kiểm tra ví anh, tôi mới biết anh đi bán máu
lấy tiền cho đứa con riêng ấy chữa bệnh.
Đêm anh đi làm thêm nghề bảo vệ ở quán bar tới rạng
sáng mới về. Chồng như vậy, tôi cảm thấy không thể tiếp tục tàn nhẫn được. Tôi
đồng ý ký vào giấy tờ vay ngân hàng.
Có tiền, lại thêm khoản nhỏ của hội từ thiện, con trai
anh cuối cùng cũng được phẫu thuật. Nhìn chồng tôi vừa ôm con, vừa hôn nó, còn
nó cũng ôm chặt anh gọi bố trong niềm vui sướng vỡ òa, tôi đã bật khóc.
Tôi biết, một khi đã biết mình còn một đứa con nữa, chồng
tôi chắc chắn sẽ có trách nhiệm với nó. Rồi sau đó, có thể tôi sẽ phải san sẻ
người chồng của mình với một người phụ nữ khác. Nhưng tôi đã làm đúng phải
không mọi người?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét