Dương
cứ nghĩ, khi lấy được quý tử chốn Hà thành, đời cô sẽ được sung sướng. Nhưng,
ngày cô về làm dâu cũng là bắt đầu chuỗi bi kịch đắng cay.
Dương
là một cô gái đẹp, học thức. Ngày còn đi học, cô là niềm tự hào của cả dòng họ
bởi sự thông minh, ngoan hiền của mình.
Tốt
nghiệp cấp 3, cô thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở Hà Nội. Cô nhanh
chóng bắt nhịp được với cuộc sống nơi thành thị. Hai năm đầu là sinh viên, năm
nào cô cũng dành học bổng ở trường.
Mọi
chuyện sẽ êm đềm trôi qua nếu không có sự xuất hiện của Quang – một quý tử ở Hà
Thành. Một lần tham gia giao lưu câu lạc bộ tình nguyện giữa các trường đại học,
Dương gặp Quang. Chàng trai là quý tử của một gia đình ở Hà Nội.
Dù
không son phấn, không váy áo cầu kỳ nhưng Dương luôn thu hút được mọi ánh nhìn
từ người khác giới. Lần đầu gặp gỡ, Quang gần như bị thôi miên bởi vẻ đẹp trong
sáng của Dương. Rồi hai người trao đổi số điện thoại và liên hệ với nhau.
Chỉ
trong một thời gian ngắn, Dương nhận lời yêu Quang. Sáng nào Quang cũng qua ký
túc xá đưa người yêu đi học. Chiều lại lên trường đón về. Cô muốn thứ gì, Quang
đều đáp ứng. Dương cứ nghĩ, Quang sẽ là“bến đỗ” vững chắc nhất trong cuộc đời
cô.
Sau lễ
tốt nghiệp, Dương nhận lời kết hôn với Quang. Ngày lên xe hoa, cô rạng ngời
trong váy cưới đắt tiền, vòng vàng đeo nặng cổ khiến nhiều người phải ghen tị.
“Ai cũng nghĩ tôi sung sướng. Nhưng về làm dâu
nhà giàu tôi, tôi mới biết thế nào là đắng cay tủi nhục. Hình như chưa ngày nào
về làm dâu, tôi được một ngày vui vẻ thật sự. Ngày nào cũng có nước mắt và nỗi ấm
ức không thể nói ra”, Dương buồn bã chia sẻ.
Từ ngày
cô về làm dâu, bố mẹ chồng thôi không thuê ôsin mà nghiễm nhiên coi cô là người
thay thế. Hằng ngày, cô phải dậy từ sáng sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả gia
đình 6 người. Sau đó, cô phải ở nhà dọn dẹp, giặt giũ, đi chợ…Nhưng dù cố gắng
thế nào, cô cũng không làm hài lòng được bố mẹ chồng.
Ngày
nào, cô cũng nhận được vài lời cằn nhằn, thậm chí là xúc phạm từ phía mẹ và em
gái chồng. Họ nói, cô quê mùa, bố mẹ cô không biết dạy dỗ nên làm việc gì cô
làm cũng vụng và không vừa ý.
Sau đó,
cô mang bầu. Dù vậy, cô vẫn phải đầu tắt mặt tối phục vụ gia đình chồng. Nhiều
lúc mệt mỏi, cô than thở với Quang thì cô nhận ngay cái quắc mắt từ chồng.
Quang nói: “Em có mỗi việc ở nhà nấu cơm, làm không xong bị bố mẹ nhắc nhở là
đúng. Đừng nhiều chuyện”.
Cuộc sống
cứ thế diễn ra, tình yêu của Quang dành cho cô hình như cũng chẳng còn. Quang
đi sớm về khuya và chẳng bao giờ hỏi thăm hay đưa vợ đi khám thai.
“Sắp đến
ngày trở dạ, anh ta còn đi du lịch. Khi tôi báo tin đang ở bệnh viện sắp sinh,
anh ta cũng chỉ ậm ừ. Mẹ chồng vào thăm cháu được chốc lát rồi về. Lần đó, may
mắn có mẹ tôi từ quê ra, nếu không tôi không biết xoay sở thế nào”, Dương buồn
bã nói.
Sau này
Dương mới biết, lần đó Quang cùng bồ đi sang Thái Lan chơi. Rồi Quang công khai
cặp bồ trước mặt vợ. Bố mẹ Quang không những không khuyên bảo con trai mà còn
xúi giục Quang bỏ vợ. Cô gần như trở thành cái gai trong mắt gia đình chồng.
“Nhiều
lần tôi muốn bỏ quách đi, nhưng tiền không có, con còn quá nhỏ nên thôi. Hơn nữa,
tôi sợ bố mẹ ở quê buồn nên cứ căn răng chịu đựng”, Dương nói.
Một lần
vì không làm đúng ý mẹ chồng, cô bị bà nhiếc móc không tiếc lời. Do bị đè
nén quá lâu, lần đó cô đã to tiếng qua lại với mẹ chồng. Như chờ đợi điều này
quá lâu, mẹ chồng cô liền mang hết quần áo của 2 mẹ con ra ngoài vứt và đuổi cô
khỏi nhà.
Chồng
cô dửng dưng nhìn cô ôm con bước đi. Cô cay đắng nhận ra, mình chẳng còn là gì
trong gia đình này. Trong giây phút đó, cô đã nghĩ đến cái chết, nhưng thấy con
đang nằm ngoan trong vòng tay, cô mới thôi ý định đó. Chẳng còn chỗ nào bấu
víu, cô bắt xe về quê.
“Lâu
nay tôi vẫn giấu chuyện của mình, nên khi nghe kể, bố mẹ tôi rất sốc. Sau khi
khỏe lại, tôi sẽ tìm việc để nuôi con”, Dương nói.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét