Trong thâm tâm, tôi luôn muốn tha thứ cho anh nhưng chỉ cần nhìn thấy
anh, tôi lại nghĩ đến lời thú tội đêm đó. Tôi chỉ muốn đuổi anh đi cho khuất mắt.
Vợ chồng tôi từng được mọi người
ngưỡng mộ bởi chúng tôi rất hạnh phúc. Chồng tôi là một người đàn ông tuyệt vời.
Anh làm trưởng phòng cho một công ty cung cấp nội thất văn phòng. Mới đây, anh
còn được đề bạt lên chức phó giám đốc và khoảng cuối tháng sẽ chính thức nhậm
chức.
Đối với vợ con, chồng tôi không
có điểm gì đáng chê trách. Anh giỏi giang chuyện bếp núc, dọn dẹp. Đi làm về,
anh lại giúp tôi nấu những món ăn
ngon hay chơi với con để tôi làm việc nhà cửa. Dù công việc của anh vất vả
nhưng anh vẫn luôn động viên tôi mỗi khi tôi gặp trục trặc trong công việc của
mình.
Những ngày lễ tôi luôn có quà,
hoa. Anh cũng chưa bao giờ quên sinh nhật tôi hay kỷ niệm ngày cưới.
Đối với cha mẹ vợ, chồng tôi là một
anh con rể tuyệt vời. Hàng tuần, anh đều sắp xếp thời gian đưa mẹ con tôi về
ngoại chơi. Đi công tác, anh đều mua quà cho ba mẹ tôi. Đám tiệc, giỗ, anh đều
có mặt từ sớm để phụ giúp dù công việc còn bộn bề.
Tôi chìm trong hạnh phúc mà chưa
từng nghĩ đến một ngày chồng ngoại tình,
phản bội tôi.
Rồi tôi phát hiện chồng ngoại
tình một cách đơn giản. Hàng ngày, đi làm về, anh đều vứt điện thoại lăn
lóc, khi thì đầu tủ lạnh, khi trên giường, lúc ở bàn làm việc. Tôi muốn coi gì,
kiểm tra gì anh cũng không có ý kiến. Hôm đó, anh đi tắm, tôi chơi với con thì
điện thoại anh reo.
Thấy số lạ, tôi nghĩ chắc có liên
quan đến công việc của anh nên bắt máy. Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì người
bên đầu dây đã nói trước, giọng õng ẹo: ‘Anh ạ, tối qua anh và mọi người có hài
lòng với cách phục vụ của bọn em không ạ? Nếu có, lần sau anh nhớ mời mọi người
ghé nữa nhé. Em là em thấy thích anh rồi đó, anh đúng là người đàn ông tuyệt vời’.
Tôi đứng chết trân khi nghe những
lời đó. Cô ta còn nói lung tung gì nữa nhưng tôi không thể nghe tiếp được. Cô
ta không thấy ai lên tiếng nên tự tắt máy. Con trai tôi đứng bên dưới cứ ôm lấy
chân mẹ đòi điện thoại. Trong cơn nóng giận, tôi thẳng tay vứt điện thoại anh
vào tường.
Chồng tôi khi ấy từ phòng tắm đi
lên. Thấy tôi với vẻ mặt đáng sợ, cái điện thoại vỡ tan tành thì cũng bất ngờ lắm.
Trước giờ, vợ chồng tôi chưa bao giờ giấu nhau chuyện gì. Có lẽ anh hiểu tôi đã
biết chuyện gì nên lặng lẽ ôm lấy tôi, bảo tôi bình tĩnh, chuyện gì cũng từ từ
nói.
Tôi như cái bóng, lặng lẽ ngồi đợi
anh bế con đi gửi rồi cùng nói chuyện.
Trong đầu tôi hiện đầy đủ những
thước phim của anh đêm qua: 11h đêm anh đi về, người nồng nặc mùi rượu, nói là
vừa tiếp khách xong. Sau đó, tôi đi lấy quần áo cho anh và anh vào thẳng phòng
tắm.
Tôi không hề biết hóa ra anh vừa
mới rời khỏi giường ở khách sạn, nhà nghỉ nào đó. Rốt cuộc chồng đã phản bội
tôi bao nhiêu lần, đã làm chuyện đó với bao nhiêu ‘gái bán hoa’?
Đêm đó, chúng tôi đóng cửa, ngồi
đối diện nhau. Tôi hỏi anh về cuộc điện thoại đến từ số máy lạ đó. Anh im lặng
một hồi rồi thú tội. Tôi đau khổ đến mức không thể tin được vào tai mình. Sao
anh không phủ nhận, không nói họ nhầm số hay ai đó đang chọc anh để tôi bớt
đau.
Anh còn nói, chuyện mời nhau đi mấy
nơi đó là rất bình thường, có như vậy mới dễ dàng thăng tiến. Nhưng trước giờ
anh chỉ ngồi chơi, đợi họ xong việc thì về. Đêm qua do anh uống say quá nên
không kiềm chế được.
Anh ôm lấy tôi xin lỗi và thề sẽ
không để chuyện đó xảy ra lần nữa. Tôi không nhớ đêm đó mình đã nói gì, chỉ nhớ
đã ra sức đánh đấm anh. Tôi hận anh.
Từ hôm đó đến nay đã gần 1 tháng.
Trong thâm tâm, tôi luôn muốn tha thứ cho anh bởi tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều
và anh vẫn là người chồng, người cha tốt.
Tôi biện minh đó là hành động lúc
anh say vì bình thường anh sẽ không như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy anh, khi anh
ôm tôi, tôi lại thấy ghê tởm anh. Tôi ghét bàn tay anh vì nó đã chạm đến cơ thể
người đàn bà khác. Chuyện ân ái vợ chồng vì thế mà cũng gián đoạn cả tháng nay.
Tôi phải làm gì để thoát khỏi ám ảnh và giữ lấy gia đình đây mọi người?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét