Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao
gạt bỏ được cảm giác tội lỗi.
Tôi và anh quen nhau khi tôi mới là cô sinh viên đại học. Anh
hơn tôi 7 tuổi nhưng đã là trưởng phòng một công ty nước ngoài có thu nhập khá.
Bốn năm sau tôi chính thức trở thành vợ anh. Sau đám cưới bố mẹ chồng đã dành
cho chúng tôi một căn nhà để ra riêng. Anh rất yêu và biết cách quan tâm tới vợ.
Dù bận công việc nhưng hễ có thời gian rảnh là anh phụ tôi công việc nhà. Những
ngày lễ hay ngày kỷ niệm của hai đứa anh đều sắp xếp thời gian vào bếp tự tay nấu
những món ăn ngon
cho tôi (anh nấu ăn khá
ngon).
Bạn bè và gia đình ai cũng mừng khi tôi lấy được người chồng
như anh. Thời gian cứ thế trôi đi, đến 5 năm sau ngày cưới chúng tôi vẫn chưa
có gì (hai năm đầu vợ chồng tôi kế hoạch). Tôi bắt đầu lo lắng, hai vợ chồng
cùng đi khám. Kết quả tôi
hoàn toàn bình thường, anh tỷ lệ tinh trùng kém di động (cơ hội có con là 5% hoặc
thấp hơn). Anh buồn và sốc rất nhiều, bác sĩ động
viên vợ chồng tôi nên thử thụ tinh nhân tạo.
7 năm nữa trôi qua nhưng đều thất vọng tràn trề. Áp lực gia
đình khiến cho anh thường xuyên cáu gắt, hiểu được điều đó tôi càng thương anh
nhiều hơn. Cứ mỗi lần thất bại, nhìn anh khóc tôi cũng không thể kìm lòng. Ai
mách ở đâu có
phương thuốc hay vợ chồng tôi cùng tìm đến nhưng đều không có kết quả.
Trong công ty có sếp phó thích tôi từ lâu lắm rồi, tôi biết điều
đó nhưng luôn tỏ thái độ rõ ràng vì bản thân rất yêu chồng và không muốn làm gì
có lỗi với chồng. Cưới nhau 12 năm mà vẫn chưa có con nên lúc cáu giận tôi anh
đã viết đơn ly hôn. Chiều hôm đó, cơ quan có buổi tiệc liên hoan vì vừa hoàn
thành xong dự án, buồn và giận việc anh làm nên tôi đã uống hơi nhiều dù trước
đó tôi chưa bao giờ uống, nếu có thì cũng rất ít, chưa bao giờ để say xỉn không
biết gì như hôm đó. Chính lúc đó ông sếp đã đưa tôi vào khách sạn thay vì đưa về
nhà, sáng tỉnh dậy tôi đã chửi rủa ông ta thậm tệ rồi xin nghỉ việc ở công ty.
Trước đó chồng tôi đã có quyết định làm giám đốc điều hành cho một chi nhánh ở
phía Nam nhưng vẫn băn khoăn chưa nhận lời. Sự việc xảy ra, tôi lấy cớ đó để
nghỉ việc, rồi vận động anh cùng chuyển vào Nam thay đổi môi trường, biết đâu
may mắn sẽ tới với chúng tôi và anh đồng ý.
|
Nhìn chồng cưng nựng
con mà tôi day dứt quá (Ảnh minh họa)
|
Sau đó một tháng tôi phát hiện mình có bầu, thông báo cho chồng
(anh không nghi ngờ gì vì chúng tôi cũng vừa đi Singapore thụ tinh thêm lần cuối).
Anh hét lên vì vui sướng, nghĩ cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng. Những
ngày sau đó cứ hết giờ làm là anh tức tốc về nhà, lo cho tôi từng tí một. Cả
nhà anh cũng rất vui, tôi biết anh chờ đợi con rất lâu rồi nhưng làm sao anh chịu
nổi khi biết đứa con trong bụng tôi không phải con anh. Năm tháng nữa trôi qua,
biết đứa con tôi đang mang là con trai anh càng vui mừng. Nhìn anh cưng nựng đứa
con trong bụng, tối tối lại ôm ấp cái bụng bầu của tôi, rồi kể đủ thứ chuyện
cho con nghe, nước mắt của tôi cứ chảy dài. Anh nắm lấy tay tôi nói: "Thời
gian qua vất vả cho em rồi, cảm ơn em, anh hạnh phúc lắm". Nghe lời anh nói
tôi thấy mình thật tồi tệ.
Rồi con trai chào đời, anh xin nghỉ phép được ít hôm, nhìn
anh vụng về thay bỉm, bế bồng chăm sóc con khiến tôi thêm day dứt. Suốt 12 năm hôn nhân
tôi đều toàn tâm toàn ý với chồng, chưa bao giờ làm điều gì có lỗi. Khi biết
mình mang bầu,
dù biết nó không phải con anh nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ lại vì cũng như anh,
tôi rất khao khát một đứa con.
Đêm đã khuya, nhìn hai bố con ngủ ngon lành mà tôi không sao
bỏ được cảm giác tội lỗi. Giờ đêm ngủ tôi cứ giật mình thức giấc, thấy tâm trạng
bất an. Liệu tôi có nên nói cho chồng biết và cầu xin anh tha thứ? Thực sự tôi
rất yêu anh, không muốn mất anh. Hay tôi cứ im lặng và chôn vùi sự thật này
nhưng nếu vậy làm sao có thể sống được với những bất an trong lòng? Các bạn hãy
chia sẻ cùng tôi với.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét