Vợ tôi là mẫu phụ nữ lý tưởng, thuộc niềm khao khát của nhiều kẻ đã có vợ và cả những kẻ chưa vợ. Lấy được em, tôi cảm thấy mình là một người vô cùng may mắn, vừa hãnh diện lại vừa được tôn thờ. Mỗi lần cùng tôi xuất hiện, em luôn biết cách làm tôi nở mày nở mặt. Chính vì thế tôi dành trọn cho em tình yêu thương hết mực, chân thành, chiều theo mọi sở thích của em, miễn là em được vui.
Tôi còn có một người bạn thân trí cốt tên Tú. Thân nhau từ thời ở trần tắm mưa. Với tôi, hắn là tri kỉ không thể rời bỏ. Tôi chấp nhận làm một anh chuyên viên nhà nước với sự nghiệp ổn định, còn Tú mang sẵn máu kinh doanh từ nhỏ nên đã trở thành giám đốc của một doanh nghiệp lớn trong tỉnh. Vợ biết chúng tôi chơi thân với nhau nên những lần tôi ngỏ ý muốn mời Tú về nhà dùng cơm, cô ấy đều vui vẻ nhận lời.
Tôi và vợ ngày càng hòa hợp vì vợ tôi cũng rất quý Tú. Còn phải nói tôi hãnh diện thế nào, vui mừng thế nào khi lấy được một người vợ thấu hiểu tâm lý của chồng. Về phần Tú cũng quý vợ tôi ra mặt, mỗi lần tới nhà chơi đều mua quà tặng vợ tôi. Tú luôn miệng khen tôi có phước mới lấy được vợ đẹp, quyến rũ, giỏi giang, tâm lý. Có lẽ mải quay cuồng trong những lời khen ngợi, tâng bốc mà tôi đã vô tình không để ý tới ánh mắt đầy tình cảm và những hành động kì lạ giữa vợ tôi và Tú. Để rồi mỗi lần đi công tác xa nhà, tôi không mảy may suy nghĩ mà cứ vô tư nhờ Tú sang giúp đỡ vợ tôi những công việc nặng. Và lòng tin của tôi được “đền đáp” bằng những hình ảnh mà dù có nằm mơ, tôi cũng không thể tưởng tượng ra nếu như không có chuyến đi nghỉ mát ấy.
Vì vợ không muốn đi nên tôi muốn ở nhà chăm sóc cho cô ấy, từ bỏ đi vui thú của riêng mình. Vì với tôi, vợ là tất cả. Quá bận rộn mà tôi quên mất rằng vợ cũng được yêu thương. Bắt xe quay về nhà, chắc vợ tôi sẽ bất ngờ lắm, tôi tưởng tượng ra đủ thứ rằng cô ấy sẽ hạnh phúc như thế nào khi nhìn thấy tôi.
Nhưng chiếc ô tô của Tú đậu trước cổng khiến tôi bất giác rùng mình. Trấn tĩnh lại, tôi không cho phép bản thân mình nghĩ về điều ấy. Tôi vẫn vui vẻ vào nhà, định bụng sẽ ú òa để vợ tôi giật mình mà ôm lấy tôi. Phòng khách vắng, bếp cũng không có người. Chợt nhớ đèn phòng ngủ hỏng chưa thay nên chắc vợ tôi đang ở loay hoay tìm cách sửa nó cùng Tú. Thế nhưng, cảnh tượng diễn ra trước mắt tôi lúc này không phải là cảnh hai con người đang sửa bóng đèn mà là màn trình diễn ân ái đầy ngoạn mục giữa cô vợ bé bỏng và thằng bạn thân chí cốt. Hai kẻ trần trụi đó vồ vập lấy nhau, siết chặt và hoang dại.
Một cảm giác ghê tởm ứa trào trong lồng ngực. Toàn thân tôi nóng ran, hai mắt đỏ ngầu, tôi không thể kiềm chế được cảm xúc đã tiến lại gần, ban cho cô vợ hai cát bạt tai nảy lửa và bạn diễn của ả vài cú đấm trời giáng. Để mặc cho hai kẻ trần trụi đồi bại ấy chết trân nhìn nhau, tôi vội vã rời khỏi căn phòng nồng nặc mùi đĩ thõa, nơi mà trước đó, tôi khao khát đi vào biết chừng nào.
Là quán cafe quen thuộc nhưng giờ chỉ có mình tôi, không bạn, không vợ. Mà hai kẻ đó không xứng đáng được trở thành người thân yêu của tôi. Tôi cảm thấy mình thất bại, thất bại trong thảm hại. Cái cảm giác ghê tởm chính người vợ đầu gối tay ấp với mình thật đau đớn. Hóa ra không có gì là không thể tưởng tượng, hai kẻ mà tôi đặt niềm tin tuyệt đối đã chung tay cắm cho tôi một cái sừng vừa dài vừa lớn. Tình bạn bao năm chí cốt bỗng hóa kẻ thù không đội trời chung. Tôi không hiểu, thật sự không hiểu một kẻ lịch lãm và giàu có như Tú lại chọn con đường phá hoại hạnh phúc của chính bạn thân mình. Còn vợ tôi, từ một người phụ nữ đức hạnh, đáng ngưỡng mộ phút chốc biến thành kẻ ngoại tình dơ bẩn.
Tôi tự đặt cho mình câu hỏi tôi đã sai ở đâu? Phải chăng tôi đã sai ngay từ khi bắt đầu đặt niềm tin vào hai con người ấy, để họ có cơ hội gần gũi nhau. Tôi tìm đến rượu để khỏa lấp đi nỗi hoang mang trong lòng. Nhưng càng uống lại càng tỉnh. Tôi thật lòng vẫn rất yêu thương vợ nhưng trước những gì cô ta đã làm, tôi không biết phải làm sao để đối mặt với chúng?


0 nhận xét:
Đăng nhận xét